Chủ Nhật, 24 tháng 1, 2021

Thơ Tình Chùm Số 1.305

 

Bản Chất Không Đổi

Cảm xúc thơ La Fontaine bài 152

 

Một đêm gốc cây sồi

Có bốn con trú ngụ

Trên cao là mèo, cú

Dưới đất chuột, chồn hoang

 

Tính mèo quen lang thang

Xục xạo trời chưa sáng

Toàn thân đau choáng váng

Cặm bẫy lưới người giăng

 

Chuột thức giấc lăng xăng

Lao vào định giải thoát

Kẻ thù tồi tệ nhất

Đang rên rỉ cứu tôi

 

Còn do dự một hồi

Bởi tấm lòng từ thiện

Chuột, mèo cùng giao hẹn

Phần thưởng nào trả công

 

Mèo muốn ký hợp đồng

Suốt đời làm vệ sĩ

Chồn, cú hãy yên trí

Chúng không dám lại gần

 

Cả hai gã bất nhân

Đều thích săn bắt chuột

Tránh xa mọi móng vuốt

Một tiếng thét vang lên

 

Ta đâu phải khùng điên

Ngu ngốc tin chuyện đó

Nhưng không thể giúp đỡ

Chồn, cú cũng chẳng vừa

 

Ngắm nhìn chuột say xưa

Chặn lối đi phía trước

Chuột làm sao thoát đươc?

Các nút lưới nhai dần

 

Hai đồng minh thất thần

Phải vội vàng bỏ chạy

Tổ tiên chuột răn dạy

Thấy mèo phải lánh xa

 

Giống độc ác không tha

Món xương mềm khoái khẩu

Chuột biết bụng mèo xấu

Hay dụ dỗ mưu mô

 

Đồng xanh những nấm mồ

Bia căm thù đá tạc

Trước sau nào có khác

Bản chất không đổi thay

 

Trải qua những đắng cay

Với kẻ thù truyền kiếp

Đời đời vẫn nối tiếp

Con cháu chuột và mèo.

 

Nguyên tác thơ ngụ ngôn: “Con Mèo Và Con Chuột”

31.10.2020 Lu Hà

 

 

Lành Dữ Khó Phân

Cảm xúc thơ La Fontaine bài 153

 

Sông suối sinh ra đã có đôi

Người thì mạn ngược kẻ miền xuôi

Dữ rằn thiên hạ do trời định

Dốc ngắn đèo cao thác rụng rời

 

Bọn cướp đuổi theo chàng tráng sĩ

Đơn thương độc mã chốn rừng sâu

Gầm rú tưởng đâu là sức mạnh

Thong dong yên ngựa ánh trăng thâu

 

Mênh mông sông nước ngỡ hiền hòa

Cát trắng đôi bờ mộng bướm hoa

Vội mừng trốn thoát bầy nhân dã

Ngầm đá chìm sâu vốn chẳng ngoa

 

Kim cổ cho hay hàng thế kỷ

Vẻ ngoài từ thiện giống yêu ma

Sa tan biến hóa thành phong nhã

Nọc độc trong mình rắn phóng ra

 

Sông dài biển rộng trùng trùng điệp

Nguy hiểm ra tăng gấp vạn lần

Vượt suối băng đồi ta đã thấy

Dữ lành ai đó chớ phân vân

 

Tử thần bóng tối hay thầm lặng

Cay đắng là nơi lại thật thà

Đao to búa lớn không nên sợ

Xanh vỏ đỏ lòng hãy tránh xa.

 

Nguyên tác thơ ngụ ngôn: “Sông Suối”

1.11.2020 Lu Hà

 

 

Dạy Dỗ

Cảm xúc thơ La Fontaine bài 154

 

Cesar, Laridon

Hai chó con quý tộc

Sinh ra cùng nguồn gốc

Bá tước đặt tên cho

 

Cũng bởi nhiều nguyên do

Cách xa nơi trú ngụ

Phục vụ hai ông chủ

Môi trường sống khác nhau

 

Đốm trắng cổ một màu

Trung thành như nô bộc

Người lâu đài thân thuộc

Kẻ ở chốn đồng hoang

 

Ceasar rất bản năng

Săn bắt nhiều lợn nái

Hươu nai càng hăng hái

Chạy nhanh hơn thỏ rừng

 

Laridon lừng khừng

Lại vô cùng chậm chạp

Sợ mưa sa gió táp

Ru rú bên bếp lò

 

Ăn uống chẳng hề lo

Vuốt ve rồi mơn trớn

Gặp nguy hiểm là trốn

Khác hẳn với thiên nhiên

 

Từ ngàn xưa tổ tiên

Khinh nhờn hay liếm mặt

Lười biếng quen ngáp vặt

Do giáo dục mà nên.

 

Nguyên tác thơ ngụ ngôn: “Giáo Dục”

1.11.2020 Lu Hà

 

 

Người Bạn Ngu Xuẩn

Cảm xúc thơ La Fontaine bài 155

 

Ngày xưa có chú gấu

Sống ở trên núi cao

Người anh hùng tự hào

Nhưng lạnh lùng cô độc

 

Bị bỏ rơi thân tộc

Nỗi niềm Robinson

Như chàng Bellerophon

Con ốc sên Hy Lạp

 

Hang sâu mưa gió táp

Đời ẩn sĩ xót xa

Mịt mờ bóng đàn bà

Hay bạn bè tri kỷ

 

Chân núi người quản lý

Chăm nom một khu vườn

Hiu quạnh sống cô đơn

Gấu bâng khuâng tư lự

 

Ông già còn do dự

Can đảm bước lại gần

Gấu hoan hỉ cầu thân

Mau chóng thành đôi bạn

 

Mời bữa ăn đơn giản

Trái cây sữa mật ong

Cả hai quyết đồng lòng

Săn thú rừng câu cá

 

Đào gốc cây vác đá

Gấu làm hết sức mình

Sớm tối rất tận tình

Bạn bè thật hiếm có

 

Một sáng bình minh tỏ

Ông già vẫn ngủ say

Vo ve con ruồi bay

Rồi đậu ngay trên trán

 

Gấu vô cùng tức giận

Cầm cục gạch đập lên

Ô hay vỡ sọ liền

Nguy hiểm vô cùng tận

 

Khuyên ai khi kết bạn

Thà kẻ thù khôn ngoan

Còn hơn bị chết oan

Bài học cho thấy rõ.

 

Nguyên tác thơ ngụ ngôn: “Chú Gấu Và Người Bạn Làm Vườn”

2.11.2020 Lu Hà

 

 

Miệng Đàn Bà

Cảm xúc thơ La Fontaine bài 156

 

Trong sách sáng thế kỷ

Chúa làm ra loài người

Cái miệng để nói cười

Đàn bà bằng đất nhão

 

Dễ thường hay mếu máo

Bí mật chẳng giữ lâu

Dây dưa ở trong đầu

Câu chuyện về nhà nọ

 

Vào nửa đêm hôm đó

Người chồng gọi điện về

Mới kể lể tỉ tê

Sinh ra một quả  trứng

 

Có ngọn đèn làm chứng

To như bưởi Đoan Hùng

Người vợ chẳng ngại ngùng

Sang ngay nhà hàng xóm

 

Củi lửa còn đang nhóm

Bình minh bên ấm trà

Hai chị em mặn mà

Say xưa ngồi kể chuyện

 

Chồng em buôn hàng chuyến

Trên mạn tàu xa xôi

Đẻ ra một quả trứng

Câu chuyện được tùy hứng

 

Từ cái miệng lan xa

Đàn ông đẻ trứng gà

Giống như người Lạc Việt

Mấy nghìn năm thân thiết

 

Là con cháu tiên rồng

Trăm quả trứng đèo bồng

Niềm tự hào dân tộc

Cùng tổ tiên nguồn gốc.

 

Nguyên tác thơ ngụ ngôn: “Những Người Phụ Nữ Và Bí Mật”

3.11.2020 Lu Hà

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét