Thứ Bảy, 28 tháng 11, 2015

Thơ Tình Chùm 367



Hàn Tiên Sinh Kính Bái

Tiên sinh cũng ngậm cười mát dạ
Nhiều bạn thơ hạ cố tới thăm
Tiếng lòng gửi tới tri âm
Cung đàn nức nở âm thầm rền vang


Hai mươi tám tuổi vàng dát ngọc
Bậc thiên tài bạc phước than ôi!
Ra đi nhắn nhủ đôi lời
Hằng Nga còn đó vạn đời thiên thu

Mây theo gió mịt mù sương phủ
Cõi tĩnh hằng lệ nhỏ sao băng
Ai về Vĩ Dạ thăm nàng
Áo em trắng quá bên hàng thông reo

Đời một kiếp đá đeo nặng nợ
Hận văn chương khắc sổ luân hồi
Đa tình thắp đĩa dầu vơi
Văn nhân thi sĩ đâu rồi trần ai

Vui cho trọn đêm dài đàn hạc
Dế giun sầu khúc nhạc bi ai
Lom khom tiu tụy hình hài
Bóng Hàn Mạc Tử thở dài canh thâu

Thơ đầy túi rượu bầu nốc cạn
Trán thanh cao lận đận khổ đau
Tháng năm mưa nắng dãi dầu
Phong Trần thường gọi bể dâu đoạn trường

Quên đi hết yêu thương cay đng
Cõi ngưi ta bạc trng như vôi
Sc tài danh vọng tả tơi
Trăm năm gic mng huyt rơi bẽ bàng!

 viết tng bạn thơ Phan Hòa thăm m Hàn Mạc T
1.6.2013 Lu Hà





Vui Lòng Tổ Tiên
tặng Lan Phương nhân ngày giỗ Bố

Xa Nam Định ông bà hương bái
Vào Nha Trang tê tái định cư
Bây giờ Bố lại đi xa
Một năm xa cách cả nhà trống chiêng


Ông Chim Yến linh thiêng trở lại
Bay trên đầu chẳng ngại đàn chay
Đỏ hoe mắt mẹ rớm cay
Mõ chùa lốc cốc vơi đầy lệ rơi!

Cõi vĩnh biệt xuống chơi hạ giới
Thăm cháu con bố vội về trời
Mẹ gìa nhanh quá bố ơi!
Đã thêm hai chắt nhỏ nhoi trong nhà

Cao vời vợi chuông chùa vang vọng
Tiếng cầu siêu thấm động cửu trùng
Giao thoa trời đất tưng bừng
Âm dương hoan hỉ vui mừng tổ tiên!

2.6.2013 Lu Hà





Lục Bình Lẻ Loi
tặng Thiên Nga nhân đọc bài: Gọi Mình… Qua Rồi

Trách chi con bướm bạc tình
Gió trăng lơi lả bỏ mình đơn côi
Lục bình lặng lẽ buồn trôi
Cập bờ vội vả cho đời dở dang…

Đường tơ chỉ cắt phũ phàng
Bướm say hạnh phúc thiên đàng cao sang
Người ta hoa bưởi thênh thang
Ai thương chanh héo lỡ làng xót xa…

Tiễn đưa chị bước qua phà
Sang ngang bến lạ cảnh nhà lầm than
Bơ vơ hoa tím nghèo nàn
Lênh đênh phiêu bạt trần gian dập dìu

Mưa sa quang cảnh đìu hiu
Nghẹn ngào sông nước sụt sùi lệ chan
Chở che thổn thức ái ân
Mịt mù sương phủ trầm luân hận tình

Miền Nam sông nước quê mình
Biết bao oan trái điêu linh cảnh đời
Phù du bèo bọt luân hồi
Vẳng nghe tiếng gọi qua rồi người ơi!

2.6.2013 Lu Hà





Trách Chi Trời Già
Chia sẻ cùng Thimyngoc Huynh từ bài đường thi: Trời Thu

Trời thu lạnh mịt mù sương nhỏ
Ánh trăng vàng ảo não tái tê
Đường xa lạc lối người về
Vi vu gió thổi ủ ê tình buồn…

Chim trong tổ giận hờn không hót
Lá vàng rơi giá buốt con tim
Phòng the đóng cửa im lìm
Mộng hồn thiếu phụ đắm chìm biển khơi…

Ghét con tạo trêu ngươi trần thế
Khéo vận hành thậm tệ mãi sao?
Người buồn cảnh cũng âu sầu
Nguyễn Du nức nở chân cầu lệ rơi!

Có ai khóc cuộc đời chìm nổi?
Khách má hồng nhức nhối thương đau
Trách chi cay nghiệt trời gìa
Gây bao thảm cảnh ta bà bể dâu…!

2.6.2013 Lu Hà





Hình Hài Mù Sa

Tôi đã khóc âm thầm lặng lẽ
Giọt thơ buồn huyết lệ tuôn rơi
Xót xa cảnh ngộ cuộc đời
Đau thương nhức nhối xa xôi biển trời

Mùa thu ngủ lẻ loi quằn quại
Lắm thờ ơ tình ái chơi vơi
Thế nhân bạc bẽo như vôi
Tâm hồn lầm lạc không nơi bến bờ…

Xa hun hút sơn khê vực thẳm
Những chiều hoang ảm đạm đại dương
Lô nhô lớp sóng thê lương
Dã tràng se cát vấn vương u hoài

Bên nấm mộ tình côi leo lắt
Gọi hồn về gío tắt mưa sa
Nén hương dưới ánh trăng ngà
Côn trùng rên rỉ ta bà lìa xa

Tôi gục xuống nhạt nhòa cay đắng
Đàn qụa đen bảng lảng trần ai
Nghẹn ngào thương kẻ thừa sai
Ra đi vĩnh viễn hình hài mù sa…!


cảm xúc riêng khi đọc thơ Thimyngoc Huynh: Tôi Đã Khóc.
1.6.2013 Lu Hà





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét