Thứ Bảy, 28 tháng 11, 2015

Thơ Tình Chùm 351

 


Tiếng Lòng Rầu Rĩ
Họa thơ Thimyngoc Huynh: Mưa Thu

Khắc khoải mãi sao cc thế này
Tiếng lòng rầu rĩ núi chan mây
Ve sầu rên rỉ buồn sương liễu

Cuốc cuốc nỉ non khóc cỏ cây
Nghĩa cũ chôn vùi nơi biển mộng
Tình son rơi rụng bến sông khuây
Một mình lạc lõng hồn thu thảo
Thân xác ai hay cảnh đọa đầy…!

11.5.2013 Lu Hà




Cơn Gió Chướng
cảm tác thơ Thimyngoc Huynh: Cô Độc

Cơn gió chướng lạnh lùng đơn độc
Giữa màn đêm dấn bước long đong
Cám ơn bão tố cuồng phong
Cho tôi nếm trải bụi hồng trần ai

Trăng hiu hắt canh dài thê thảm
Cánh đồng hoang ảm đạm trần gian
Bơ vơ lau lách non ngàn
Chập chờn đom đóm điêu tàn âm u

Hồn lạc lõng vi vu gió thổi
Màn sương giăng tức tưởi đi đâu
Xót xa giọt lệ buồn đau
Ai đem tôi thả biển sầu sông thương

Trời tăm tối đoạn trường tình ái
Để lòng tôi tê tái từng cơn
Phũ phàng mật ngọt lầu son
Thác ghềnh vực thẳm biển cồn sóng dâng

Thế là hết bẽ bàng duyên phận
Oán trách chi lận đận thân côi
Phải chăng tiền định đã rồi
Trả vay vay trả kiếp đời trầm luân!

11.5.2013 Lu Hà




Đỏ Đen
cảm tác thơ Thimyngoc Huynh: Bạc Bài

Thắng thua sống mái đỏ đen
Giàu sang anh quyết bạc tiền bon chen
Sá chi eo óc muộn phiền
Vợ con ngao ngán phận hèn chẳng tha

Tâm tư cùn rỉ sa đà
Quanh năm sát phạt cửa nhà nát tan
Vay người quịt nợ hàng ngàn
Đô la từng bó điêu tàn xác xơ

Khuyên can biết đến bao giờ
Em đành im lặng xin chào Goodbye
Sớm khuya hừng hực máu mê
Thấy anh say khướt não nề xót xa

Tham lam lười biếng mà ra
Bất tài nhà lớn hồn ma lạc loài
Thân cò tủi nhục bi ai
Khói hương nghi ngút tuyền đài khóc than

Casino, bác thằng bần
Người khôn của khó cù lần khổ đau
Khăn tang em đứng chân cầu
Thả con thuyền giấy mái đầu héo hon…!

10.5.2013 Lu Hà




Hụt Hẫng
cảm tác khi đọc thơ Thimyngoc Huynh: Tiếng Lòng

Đêm dằng dặc mãi hoài không ngủ
Mấy tiếng rồi em nhớ dáng anh
Nỡ sao đoạn tuyệt cho đành
Để tim đáu nhói tự hành hạ thân

Giọt sầu đọng khô cằn thiêu cháy
Càng buồn thêm tê tái nhiều đêm
Ngăn dòng dư lệ môi mềm
Ngoài kia rên rỉ nỗi niềm bi ai…

Em đâu phải cỏ cây sắt đá
Chẳng biết rung chan chứa tình đời
Hôm nay quyết nói một lời
Tạ từ chi để rã rời xa xôi…

Ngày mai sẽ chơi vơi dặm nẻo
Một mình em chéo néo đôi tay
Con thuyền vô định đắng cay
Lênh đênh biển cả đọa đầy bão giông…

Làm sao sống dòng sông mông quạnh
Tâm hồn em gía lạnh như băng
Yêu dương dĩ vãng bẽ bàng
Xa xa ân hận dở dang lỡ làng…

Em thắt dải khăn tang chôn cất
Nấm mồ hoang ruột thắt gan bào
Tình về thế giới hư hao
Tiễn đưa chi để má đào héo hon…!

10.5.2013 Lu Hà





Một Lời Lần Cuối
cảm tác thơ Thimyngoc Huynh: Một Lời Xin Lỗi Anh

Cho tôi xin lỗi một lời
Nếu không nói được suốt đời phải đau
Đoạn trường dâu bể dãi dầu
Nắng mưa vùi dập mái đầu xuân xanh…

Kiếp này đành vậy thôi anh
Còn đâu mộng ước trổ cành đơm hoa
Tháng ngày mưa lệ nhạt nhòa
Tơ duyên đã cạn tình hòa gió mây…

Bao nhiêu thổn thức đắng cay
Sớm trưa buổi đó đọa đầy tim tôi
Vô tình cố ý xa xôi
Làm sao hiểu được tả tơi nỗi lòng…

Cánh chim theo ánh mây hồng
Ngờ đâu người ấy vẫn nồng thắm sao?
Yêu đương chan chứa khi nào
Cán cân tạo hóa nghẹn ngào xót xa…

Tôi đâu phải ánh trăng ngà
Lầu son cung Quảng Hằng Nga hận mình
Trước sau rất mực chung tình
Mái nhà tổ ấm gia đình an vui…

Nhục vinh chia sẻ ngọt bùi
Bỗng đâu giông tố dập vùi đời tôi
Trai tim bồ liễu đon côi
Quyết tâm tha lỗi trọn đời nghe anh…!

11.5.2013 Lu Hà




Nuối Tiếc Thời Gian
cảm tác thơ Thimyngoc Huynh:Tiếc

Ngẩn ngơ tiếc tình không nhận được
Nhìn cách chim bạc phước bay qua
Nắng mưa trong cõi sa bà
Đoạn trường dâu bể xót xa ngậm hờn…

Ta chỉ thấy hoàng hôn trong mắt
Buổi chiều tàn chia cắt phôi pha
Tiển người ngàn dặm sương sa
Vầng trăng sẻ nửa nhạt nhòa lệ rơi

Ba mươi chín năm rồi đấy nhỉ
Máy thời gian trần thế lao đao
Chơi vơi kiếp phận má đào
Trải bao ghềnh thác nghẹn ngào sông Tương

Không nương tựa mênh mông biển cả
Con thuyền đời nghiêng ngả lênh đênh
Trôi theo dòng xoáy dập dềnh
Mưa thừa gió bụi bồng bềnh xa xôi…

Bao giờ hết hồn thôi mộng tưởng
Cho kiếp này hết ngóng đợi mong
Thuyền yêu tìm được bến thương
Trái tim rung động tiếng lòng chuông vang…!

11.5.2013 Lu Hà




Thôi Đành Như Vậy
cảm tác thơ Thimyngoc Huynh: Xin Làm Người Xa Lạ

Thôi đành như vậy nghe anh
Từ nay mộng mị sương thành khói tan
Tình ta đã cạn chứa chan
Như lời anh nói trăm ngàn đắng cay…

Năm canh rền rĩ mưa dầy
Dế giun đàn hạc tháng ngày sầu bi
Trúc mai suồng sã ly bì
Tâm tư nặng trĩu rầm rì thông reo

Rồi đây ở cuối chân đèo
Như người xa lạ ngặt nghèo lá bay
Ngẩn ngơ như những đám mây
Hợp tan phiêu bạt vui vầy làm chi ?

Ngán sao mặt đất đen xì
Sương sa bến bãi thầm thì cỏ cây
Bướm ong đã hết đắm say
Mãi Thần rượu đổ vơi đầy tiêu tan

Bóng đen hun hút non ngàn
Thảm sầu số phận thế  nhân ngậm hờn
Mênh mông biển cả sóng cồn
Phù du bèo bọt lệ tuôn đôi hàng…!

11.5.2013 Lu Hà






Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét