Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2015

Thơ Tình Chùm 377



Nỗi Lòng Đỗ Quyên
tặng Vanessa Le

Đỗ quyên nghển cổ dõi trông
Tủi buồn nuối tiếc thầm mong một người
Xa xưa một thuở qua rồi
Nỗi lòng trống vắng lệ rơi đôi hàng


Phượng rơi hè phố bẽ bàng
Ve sầu nức nở bóng chàng tình quân
Phong ba dặm nẻo gót chân
Bụi hồng gió cuốn mây Tần lùi xa

Chiều tà chênh chếch gương nga
Liễu in đáy nước nhạt nhòa sương sa
Bọt bèo trong cõi sa bà
Sầu tuôn đứt nối la đà xa khơi

Chàng vì cuộc sống chơi vơi
Ra đi chẳng để đôi lời nước non
Loạn ly biển động sóng cồn
Người Nam kẻ Bắc đòi cơn mặn nồng

Xót đau kiếp phận má hồng
Cái điều bạc mệnh đoạn trường thê lương
Trải bao thập kỷ tha phương
Hồn trinh còn nhớ nẻo vương mà về

Con chim bé nhỏ não n

Mưa sa bão táp dãi d
tả tơi
Na vành trăng khuyết xa xôi
Na kia trong đám mây trôi hng h…!

26.6.2013 Lu Hà 





Khuyên Em
 tặng Ái Vân

Khổ lắm gần đây cứ thấy ho
Ho đi ho laị lẫn vào mơ
Ho nhiều mơ lắm thành ra bệnh
Cái bệnh qua sông lỡ chuyến đò

Cáo ốm dật dờ mới đến phiên
Lập xuân thời tiết cũng ưu phiền
Si tình năm mới là buồn đấy
Nàng ở phương xa có cảm phiền

Khổ quá giờ nay tuổi khứ hồi
Và nàng cũng thế ngoại năm mươi
Vẫn chàng vẫn thiếp nghe mà trối
Đẻ lũ cháu con nó phải cười

Ai vặn đồng hồ giữa khoảng không
Thời gian vũ trụ cõi mênh mông
Nợ tình sao muốn dàn trang trải
Cho thấu lòng nhau cõi đoạn trường

Lương tâm cắn rứt  mộng u hoài
Vì thế mà ra chuyện thế này
Truyện nọ truyện kia  trồng tréo cả
Lâm ly tình tiết xói lòng ai

Bù trừ thêm bớt luật âm dương
Tính cả ngũ hành vận thủy phong
Mấy chục tuổi đầu đà có mấy
Bỏ đi ba chục vẫn còn hương

Ta chẳng ước gì lại bến sông
Đò trăng mây gió bến hư không
Tâm linh soi sáng cao vời vợi
Thơ đã làm ra trải cõi lòng

Giỏi lắm vài ba chục nữa thôi
Thời gian vùn vụt cánh chim trời
Xuôi thuyền bát nhã trên cùng chuyến
Ô hay người ấy đã gặp rồi…!

đầu năm 2008 Lu Hà





Ôm Trăng Theo Bóng Dương Phi

Thơ lai láng trên bàn ngọc thạch
Mộng bâng khuâng Thái Bạch ở đâu?
Âu sầu chín ngả non sâu
Thuyền ai sông nước tan bầu rượu theo

Chàng say bóng mình gieo cá nước
Lý Bạch ơi! Ôm trái cầu trăng
Thương thay một giấc mộng vàng
Lưu danh muôn thuở theo làn hương bay

Chén canh sâm tay ai trái khuấy
Hoàng Đế yêu còn đấy sầu miên
Thanh cao chẳng phục quan quyền
Bút thần một nét thôi miên khắp vùng
Rượi
Rượu cứ rót vãi vung thi thú
Khi tỉnh ra ủ r ũ muộn phiền
Qúy Phi liếc mắt hương tiên
Trái tim Lý Bạch thăng thiên Vu Thần

Danh hào kiệt hiền nhân ẩn sĩ
Chau nét mày rầu rĩ ai hay
Rỉ tai đơm đặt đắng cay
Giận lòng thôi xuống tuyền đài tìm nhau

Lượn đ ường kiếm bạc màu sương gió
Đấng trai hùng một thuở trăng thâu
Hồn thơ Thái Bạch còn đâu
Vi vu dòng nước than bầu với trăng!

31.5.2009 Lu Hà




Nhắn Gi Cho Ai

Nghe nói em thề không lấy chồng
Chuyện này đồn thổi có hay chăng
Sao đưa tin đến cho anh nhỉ ?
Tình đã xa rồi như bóng trăng

Mấy năm ăn ở với người ta
Cứ tưởng trọn đời kiếp lấy nhau
Bỗng dưng cha mẹ không đồng ý
Người ấy đi rồi em khổ đau

Đã mấy thu rồi vắng gót chân
Bao nhiêu nước mắt giọt dư tràn
Tháng ngày mong mỏi còn chi nữa
Anh đã sợ rồi hết chứa chan

Tình đã khô rồi duyên đã héo
Còn gì mà để tặng cho nhau
Yêu chi một đoá hoa tàn rữa
Anh sẽ qua sông đợi bến đò….

Tình anh say đắm là như thế
Trí dũng song toàn có kém ai
Cứ tưởng ta đây là đắt giá
Nên em biến nó cuộc bi hài

Cười nữa đi em chúng bạn bầy
Bao nhiêu tình tứ để hương say
Anh ôm tuỉ nhục đeo sầu hận
Sớm tối đi về với gió mây….

Rồi lại so đo mà tính đếm
Tiểu nhân quân tử cách phương trời
Đến khi em hiểu thì anh đã
Như cánh chim bằng chốn biển khơi

Quốc sắc thiên hương chẳng thiếu người
Nam nhi đâu dễ chịu lẻ loi
Tình anh em nỡ coi khinh rẻ
Rồi lại say mê chuyện đã rồi…

Nhầm lẫn một ly đi vạn dặm
Người xưa căn dặn có sai đâu
Tình ai ấu trĩ ra mù quáng
Khi tỉnh mộng ra lại hững hờ….

Khuyên rằng : Em hãy quên anh đi
Đường của riêng ai người ấy đi
Còn đâu duyên dáng mà khêu gợi
Trong trái tim anh có một người

Anh yêu người ấy biết bao nhiêu
Họ chẳng như em cũng chẳng kiêu
Một thoáng nhìn qua là đã hiểu
Yểu điệu đoan trang một dáng Kiều

Anh viết bài thơ chẳng ngợi ca
Mối tình lầm lẫn của ngày xưa
Tại sao anh trót yêu em nhỉ?
Mấy chục năm rồi vẫn xót xa…!

22 tháng 8 năm 2008 Lu Hà 




Tình Xa Mây Núi

Núi ơí! Núi đứng ở đâu
Nhớ xưa ân ái âu sầu núi mây
Ôm lưng trái núi sum vầy
Đi xa thương núi tháng ngày lẻ loi

Mây ơi! Núi laị khóc rồi
Như nàng thiếu phụ chờ người chinh nhân
Chàng mây sinh Bắc tử Nam
Nước non nặng trĩu lệ chan đôi dòng

Thương nàng một nắng hai sương
Đường cày chân lấm đảm đang việc nhà
Hai vai nặng gánh sơn hà
Mưa phùn gío bấc đời hoa bóng chìm

Chiều chiều chân núi hái sim
Nt1i cao tím cả lòng em nhớ chàng
Bóng xưa lật đật vội vàng
Ba lô con cóc muối vừng nắm cơm

Hạt cơm thấm giọt âm thầm
Nhai trong nước mắt mưa dầm phôi phai
Trường Sơn dãy núi chạy dài
Mây bay ấp bóng chương đài liễu buông

Năm dài tháng rộng thê lương
Mỏi mòn núi đợi cánh đồng chang chang
Trai tơ lửa bén rơm vàng
Lứa thì lần lữa phụ chàng mây xa

i xanh thoang thoảng hương na
Chim bay nháo nhác la đà trần ai
Mây ơi! Núi đã mang thai
Sinh hòn núi nhỏ u hoài tổ tiên

Mây trời xa khắp mọi miền
Buị trời nhiễm độc cao nguyên mưa vàng
Núi ơi! Mây chẳng trách nàng
Đôi ta như vậy lỡ làng dở dang

Mây xa muôn nẻo trùng phùng
Hoa thơm bướm lạ  đường rừng hành quân
Cánh mây phong vũ luị tàn
Đi đâu cũng để trần gian rụng rời

Núi đừng thương nhớ mảnh đời
Tội này ai chiụ núi mây đoạn tình.

 2008 Lu Hà









Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét