Thứ Sáu, 1 tháng 2, 2019

Thơ Tình Chùm Số 1.184


Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 97

Chàng Kim đã thấm nhòa tay áo
Nghe trong lòng gió bão mưa sa
Nỗi niềm khao khát thiết tha
Quản chi sấm sét mới là thủy chung


Thuyền tình ái chập chùng biển cả
Trót một lời vàng đá thâm giao
Trong mơ hồn vẫn khát khao
Nửa đêm gà gáy nghẹn ngào sắt son

Mười lăm năm héo hon thểu não
Ngóng tin hoài ruột cạo dao bào
Nắng mưa dầu dãi hư hao
Đêm ngày tưởng nhớ lẽ nào buông xuôi?

Đóa phù dung nổi trôi dòng nước
Đạo vợ chồng có trước có sau
Hoa thơm phong nhị sắc màu
Chữ trinh đáng giá vàng thau nào bằng

Nay thiếp lại với chàng giao bái
Đuốc hoa càng tê tái xót xa
Trông trăng luống thẹn Hằng Nga
Ong qua bướm lại xấu xa đã thừa

Cái hồng nhan vẫn chưa đủ nát
Trần cấu còn bày đặt bố kinh
Biết là chàng nặng chữ tình
Ngàn năm bia miệng dơ mình nghĩ sao?

Thiếp khép cửa phòng đào oanh yến
Quyết nửa đời dâng hiến nhà chùa
Chẳng tu thì cũng bốn mùa
Ăn chay niệm Phật thêu thùa tâm linh

Quyên sao được mối tình xưa đẹp
Hình ảnh còn vạn kiếp phôi pha
Đem tình cầm sắt đổi ra
Cầm cờ tri kỷ mới là thiên thu

Chữ trinh cũng mịt mù giông bão
Ba bảy đường trong đạo đàn bà
Như nàng lấy hiếu mẹ cha
Bùn nào vẩn đục nõn nà ngó sen?

Đóa sen kia còn chen hương nhị
Cát bụi lầm thế kỷ tàn phai
Nhưng mùi hoa vẫn dằng dai
Hồn trinh phảng phất trang đài nguyệt hoa

24.1.2019 Lu Hà



Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 98

Đất hiếu sinh lập tòa ân điển
Đến hôm nay hiển hiện giữa trời
Vén mây đầu ngõ sương rơi
Trăng tàn lại sáng hơn mười rằm xưa

Khách qua đường ban trưa nắng rọi
Vẳng bên tai tiếng gọi chàng Tiêu
Đã nghe thảy hết mọi điều
Hai thân cũng quyết Thúy Kiều phải sao?

Thôi đành chịu khóe đào hoen quẹn
Nàng cúi đầu thèn thẹn nhìn chàng
Mỉa mai Nguyệt Lão xích thằng
Dứt đi rồi lại còn giăng khéo vào

Đủ ba lễ nghẹn ngào giao bái
Đuốc hoa soi ngây dại đào tơ
Mười lăm năm có khi ngờ
Mây trôi bèo dạt bây giờ về đây

Bi hoan nỗi canh chầy ân ái
Rủ gấm thao tê tái cõi lòng
Ngậm ngùi tính sổ long đong
Trúc xưa mai cũ xuôi dòng biệt ly

Mặt nhìn mặt thoát y chẳng dám
Còn làm chi mấy dặm trường đình
Bâng khuâng hai chữ chung tình
Trăng sao vằng vặc lung linh ánh hồng

Thiếp nghĩ chàng đèo bồng đeo đá
Đóa hoa tàn hoang dã giữa rừng
Lẽ nào tình lại rửng rưng
Mẹ cha nài nỉ tưng bừng tiệc hoa

Đành chiều lòng cho qua mọi chuyện
Nỗi đớn đau chẳng tiện nói ra
Khó coi âu yếm mặn mà
Hương thừa vớt vát người ta thói đời

Trò nhơ nhuốc làng chơi hồi tưởng
Khéo vành ngoài chẳng ngượng lắm ru
Còn tình đâu nữa là thu
Oán hờn căm giận mít mù mà thôi

Cửa nhà còn giống nòi tiên tổ
Em nó đây đã đủ lắm rồi
Lọ là thêm chị đền bồi
Chữ trinh còn chút lại bôi nhơ vào

Nhiều ân ái thanh tao hoa lệ
Còn chan chan tri kỷ tri âm
Tình yêu tâm thức âm thầm
Ngàn năm trong sáng gieo mầm thái lai

25.1.2019 Lu Hà



Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 99
           
Kim ngưỡng mộ ban mai bừng sáng
Sương mù tan lai láng xiết bao
Biển ca sóng vỗ dạt dào
Hôn bờ cát trắng ứa trào mạch tương

Đâu cứ phải cùng đường chung lối
Môi kề môi mới gọi là yêu
Đành rằng sinh tử đã liều
Chim trời cá nước sớm chiều nhớ thương

Tưởng cái xuân vấn vương khao khát
Chuyện bướm hoa chưa thoát bụi trần
Lẽ nào hờ hững lần khân
Tỏ bày băng tuyết muôn phần trọng coi

Vầng trăng kia sáng soi vàng đá
Nhọc nhằn nào biển cả mò kim
Sắt cầm gìn giữ trong tim
Lọ là chăn gối mà tìm đâu xa

Nay quân tử bao la quảng đại
Thương mảnh đời oan trái bể dâu
Cài trâm sửa áo cúi đầu
Chắp tay nàng lạy đĩa dầu đầy vơi

Con thuyền đã về nơi bến đậu
Được chở che rào giậu ngăn sân
Trọn đời tâm phúc tao nhân
Trăm năm tiết hạnh hồng quần mấy ai

Thân gạn đục hương lài phảng phất
Mảnh gương trong ngây ngất chứa chan
Thúy Vân thay chị nồng nàn
Con đàn cháu đống xa gần ngợi khen

Tâm thức ấy nhóm nhen bao lớp
Đúng như lời Tam Hợp đạo cô
Thúy Kiều nặng nghĩa chi mô
Tà dâm tránh khỏi mà vô cửa thiền

Càng yêu vẻ thuyền quyên thục nữ
Nến giá thêm tư lự hương bình
Đêm nay chuốc chén thâm tình
Quỳnh giao tâm đắc gia đình thủy chung

25.1.2019 Lu Hà




Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 100

Trời cho để tao phùng tri ngộ
Có ánh trăng phổ độ đôi mình
Lại còn đuốc sáng lung linh
Thong dong hỏi ngón đàn tình ngày xưa

Khúc đoạn trường dây dưa ngày tháng
Dấn thân càng cay đắng xót xa
Đường tơ trong cõi người ta
Ma xui quỷ khiến mà ra nỗi này

Thiếp hối hận mới hay tài nghệ
Tự hại mình đến thế thì thôi
Hiểu ra mọi chuyện đã rồi
Nay chơi lần cuối đàn ôi xin chừa

Bàn tay tiên say xưa lựa phím
Khói trầm bay màu tím thiết tha
Tiếng huyền cao thấp gần xa
Khúc đâu êm ái la đà Trang Sinh

Hồn hồ điệp rung rinh cánh trắng
Tình đỗ quyên lai láng chan hòa
Hạt châu thánh thót nhạt nhòa
Lam Điền sương ngọc một tòa hiền lương

Cung réo rắt duyềnh tương hương phấn
Tiếng ngân nga còn vấn vương tình
Suối trong soi thấy dáng hình
Yến oanh khúc khích bên đình trúc xinh

Ngũ âm dìu dặt bình rượu ấm
Chàng mềm môi thấm đậm cao xanh
Hỏi rằng phổ ấy đã đành
Xưa sao sầu thảm giờ thành vui tai ?

Hết khổ tận cam lai sẽ đến
Chút nghề chơi dâng hiến một thời
Buồn vui bởi tại lòng người
Một phen tri kỷ mỉm cười cả hai

Gà gáy sáng nét ngài chuếnh choáng
Chẳng bờm xơm chạng vạng rạng đông
Chuyện trò chưa cạn chén đồng
Cho hay thục nữ má hồng chí cao

Phải đâu phường sớm đào tối mận
Cả nhà khen hòa thuận vẹn toàn
Chẳng chăn gối, cũng nồng nàn
Ra vào nể trọng chứa chan ân tình

26.1.2019 Lu Hà




Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 101

Lòng phỉ nguyện ba sinh tái tạo
Duyên lứa đôi giao hảo bạn bè
Cuốc kêu tu hú gọi hè
Trăng lên hoa nở tiếng ve rộn ràng

Khi chén rượu lại càng say đắm
Đọ mưu cờ lá thắm xanh tươi
Bi bô tiếng trẻ thơ cười
Con nàng Vân đó vui đời thảnh thơi

Dạy cháu học làm người tích sự
Chẳng lãng quên thờ tự am mây
Đến nơi chẳng thấy bóng thầy
Sân rêu hiu quạnh cỏ đầy mái hiên

Nặng chút nghĩa trai thiền tịnh thất
Khói nhang bay dào dạt hương sen
Phong lưu tài tử ngợi khen
Một cây đại thụ hồn nhiên quế hòe

Vườn xuân tạc lập lòe bia đá
Để muôn đời con cháu noi theo
Sá chi giậu đổ bìm leo
Đảm đang cát lũy trăng treo ngọn đào

Nền phú hộ dồi dào ân trạch
Quan giai luôn hiển hách gia đình
Trọn hay trời đất công minh
Ngàn năm nức tiếng hiếu sinh cao đài

Tâm với tài tuy hai là một
Tài với tâm tưởng một hóa hai
Phải đâu ghét bỏ nhau hoài
Vì không khéo giữ trần ai hãi hùng

Bởi xã hội lạnh lùng giáo huấn
Cứng nhắc thành lận đận khổ đau
Thuận tình có trước có sau
Tâm tài bồi trợ vàng thau rạch ròi

Này quan nha bọ giòi đỉa đói
Hút máu người quen thói sai ngoa
Chất chồng nghiệp chướng gây ra
Buôn son bán phấn ác ma cường quyền

Từng đêm trắng gom liền thành truyện
Chẳng dông dài tùy tiện viết ra
Mong người thiên hạ gần xa
Công tâm xuy xét mới là tao nhân.

Xin hết.
26.1.2019 Lu Hà











Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét