Thứ Sáu, 1 tháng 2, 2019

Thơ Tình Chùm Số 1.181


Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 82

Kiều dằn vặt thân này đáng chết
Bước chân đi thảm thiết liêu xiêu
Quan quân thấy dáng mĩ miều
Hỏi ra mới biết Thúy Kiều phu nhân


Chúng đưa tới trung quân trình diện
Hồ ngẩn ngơ luống thẹn hỏi han
Vờ thương má phấn hồng nhan
Gặp cơn binh lửa hoa tàn xác xơ

Cuộc chinh phạt ai ngờ chóng vánh
Đã giúp ta thiêu sạch bản doanh
Bây giờ sự thể đã thành
Công thành chiến quả oai danh thiên triều

Cả thành quách tiêu điều đổ nát
Kiều khổ đau bi đát làm sao
Ngập ngừng giọt lệ tuôn trào
Đắn đo dè dặt thấp cao tỏ bày

Tin lời tôi ai hay thế sự
Đã năm năm hùng cứ một phương
Dọc ngang trời đất phi thường
Bỗng dưng tan vỡ thê lương não nùng

Từ là đấng anh hùng cái thế
Tôi khuyên chàng nặng nhẹ cân đo
Chiêu an dũng tướng khỏi lo
Hiền tài giúp nước trời cho phen này

Cơ hội tới dịp may hiếm có
Cửa thiên triều rộng mở tôi trung
Đại dương sóng gió chập chùng
Còn hơn vô định mít mùng biển khơi

Miền duyên hải chơi vơi thế đứng
Nay làm tôi bền vững triều đình
Sao bằng phu quý phụ vinh
Xếp kho gươm giáo tinh binh trễ tràng

Nên giải giáp quy hàng thiên tử
Chớ đừng nên cố thủ làm chi
Tấm thân bèo bọt chim di
Nay đây mai đó ngu si tại mình

Từ tin tôi triều đình ân huệ
Để cháu con hậu duệ muôn đời
Quyền cao chức trọng thảnh thơi
Điền viên đàn hạc còn nơi chốn nào?

Chẳng ai khen Hoàng Sào nổi loạn
Thân thế cô đại nạn lâm đầu
Đống xương vô định dãi dầu
Đêm mưa ngày nắng bóng câu phũ phàng

Khéo khuyên để bẽ bàng thân phận
Nay hiểu ra hối hận muộn rồi
Sống thừa chi nữa thân tôi
Xin cho tiện thổ một nơi an bình

Nghe nói thể thương tình thỏa đáng
Lệnh truyền cho cảo táng di hình
Gọi là đắp điếm tử sinh
Nghìn năm sóng vỗ hồn linh thiêng về

18.1.2019 Lu Hà




Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 83

Cuốc khắc khoải tiếng ve rầu rĩ
Hồn đỗ quyên rền rỉ tang thương
Sóng dâng cuồn cuộn thê lương
Khấu đầu van lạy khói hương nhạt màu

Đấng trượng phu dãi dầu sương gió
Dưới suối vàng nào có tha không?
Trăm năm chịu tiếng giết chồng
Háo danh phú quý má hồng là ta

Tham vàng ngọc mà ra nông nỗi
Cạn nghĩ suy tội lỗi đèo bồng
Thà rằng chết quách trên sông
Thư cưu trống mái ngóng trông sớm chiều

Còn dại dột lắm điều càn rỡ
Chê Hoàng Sào bợ đỡ hôn quân
Mắc mưu tặc tử gian thần
Kinh luân chi nữa luồn quần nữ nhi

Kiều nức nở thầm thì khấn bái
Tự trách mình tê tái quan san
Giờ lâu vật vã khóc than
Lính canh bước tới đốc quan gọi bà

Hồ Tôn Hiến ngất nga ngất ngưởng
Say chiến công tiệc thưởng tam quân
Ép Kiều chầu chực dưới màn
Lờ đờ lại bắt gảy đàn cho vui

Cung mưa gió sụt sùi dòng lệ
Bến thương đau kể lể nguồn cơn
Năm dây tứa máu tủi hờn
Một thiên bạc mệnh chập chờn bướm bay

Hồ cũng phải chau mày buồn bã
Mặt sắt càng bả lả ngất ngây
Nỗi niềm tâm sự riêng tây
Bôn ba đất khách đọa đầy tấm thân

Hồ càng ngắm bần thần ngơ ngẩn
Dương quý phi thơ thẩn lầu son
Nghe như chim hót véo von
Muôn sầu ngàn oán héo hon cõi lòng

Phận liễu bồ long đong thảm kịch
Hết Lâm Truy, Vô Tích, châu Thai
Ba sinh hương lửa lạc loài
Cánh hoa trầm gửi u hoài đáng thương

18.1.2019 Lu Hà




Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 84

Quan tổng đốc xuống giường bế xốc
Năn nỉ nàng đòi cuộc truy hoan
Giăng màn hổ đói lăng loàn
Vu thần dào dạt mưa tràn hồ sâu

Kiều giãy giụa dòng châu lã chã
Buông xuôi tay vật vã tấm thân
Nõn nà chi mảnh hồng quần
Tiểu Lân cuốn chặt gốc phần dây tơ

Hồ Tôn Hiến nửa mơ nửa tỉnh
Con trâu già tích tịch hoài lang
Bình minh sực nhớ mơ màng
Ngẩn ngơ nuối tiếc thân nàng ca nhi

Nghĩ phương diện nhất nhì khanh tướng
Đặc sai còn dưới trướng tam quân
Triều đình nể trọng lão thần
Lại còn bách tính thảo dân trông vào

Ả vợ giặc son đào hương phấn
Lẽ nào ta nghĩ quẩn hay sao?
Xung quanh tả hữu xôn xao
Tính cho êm ả tiêu giao tháng ngày

Hồ đi lại chắp tay suy nghĩ
Lấy vợ người dị nghị thân ta
Tuyệt tình Hồ lệnh quan nha
Thuyền đưa nàng tới nẻo xa mịt mù

Bộ lạc trưởng gật gù thưởng lãm
Ban thưởng cho ai dám cãi lời
Xe tơ cay nghiệt hỡi trời
Kiệu hoa ép xuống chơi vơi bến bờ

Màn the rủ xác xơ cành liễu
Ngọn đèn khêu ai điếu xót xa
Hận người giăng bẫy lừa ta

Cả tin nàng mới sa đà vực sâu

Quân hèn ấy dễ đâu thắng nổi
Ngã bượm già ăn xổi ở thì
Dày vò hoa lại bỏ đi
Nàng càng ủ rũ đầm đìa giọt châu

Trăng vàng võ bóng câu ảo não
Người thổ quan vơ váo quàng xiên
Tóc xanh mơn mởn đào tiên
Ngót ba mươi tuổi hờn ghen đất trời

Không chịu nghe những lời Từ nói
Để bây giờ gán mối duyên hờ
Mênh mông một giải hoang xơ
Chập chờn sóng nước cá chờ mồi ăn

18.1.2019 Lu Hà





Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 85

Kiều buồn bã trở trăn hối hận
Liễu phai dần hoài giận cái thân
Long đong nếm trải phong trần
Mà còn dại dột ngu đần thế sao?

Dưới ngọn đèn ứa trào giọt lệ
Công mẹ cha biết kể cùng ai
Thông minh sắc nước thiên tài
Cầm kỳ thi họa trang đài đào tơ

Nắm xương tàn bơ vơ chẳng biết
Gửi chốn nào thảm thiết non sông
Tình không ý nghĩa mặn nồng
Giết chồng mà lại lấy chồng nhục thay

Càng trằn trọc đắng cay thểu não
Một giấc mơ hư ảo vàng son
Mảnh trăng rầu rĩ héo hon
Đá tan ngọc nát ta còn tiếc chi?

Nghe gió thổi ầm ỳ sóng dữ
Ngọn thủy triều gầm rú điên cuồng
Lênh đênh một giải mênh mông
Hỏi ra mới biết là sông Tiền Đường

Lời thần mộng đoạn trường xóa kiếp
Nàng Đạm Tiên đón tiếp ta ngay
Hẹn thì đợi ở dưới này
Chị em hội ngộ vui vày bên nhau

Thư tuyệt mệnh về sau sẽ biết
Kéo rèm châu thảm thiết bao la
Từ công luôn hậu đãi ta
Tham lam phú quý mà ra phụ chàng

Mặt nào nữa bẽ bàng son phấn
Trong cõi đời oán hận ngàn thu
Trăng sao mây gió vi vu
Thôi thì một thác ngao du với chàng

Đôi hạc trắng thênh thang trời đất
Dây tơ hồng thắt chặt thêm đây
Thủy cung ân ái tràn đầy
Loan bồng phượng bế canh chầy nỉ non

19.1.2019 Lu Hà




Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 86

Vui chi nữa mà còn dai dẳng
Kết thúc nhanh cay đắng khổ đau
Kiều lao đầu xuống dòng sâu
Trường giang chảy xiết nhuốm màu trần gian

Sợ tái mặt thổ quan vội vã
Chẳng kịp rồi vàng đá mất tiêu
Thương thay cái xác mĩ miều
Hồng nhan bạc mệnh phiêu diêu nửa hồn

Mười lăm năm thân chuồn cánh bướm
Cánh hoa tàn thấm đượm hơi sương
Hồng quần lấy đó làm gương
Cơ âm tăm tối cực dương luân hồi

Bầy tiên nữ xa xôi thế kỷ
Bỗng gặp nhau muội tỷ tri âm
Bạch Nương, Bảo Xuyến mừng thầm
Ngu Cơ diễm lệ đá ngầm đứng bên

Mạnh Khương Tử thuyền quyên thục nữ
Đạm Tiên còn ý tứ đắn đo
Xôn xao nghêu hến ốc sò
Mai rùa hầu tọa nhỏ to dãi dề

Lại kể đến Giác Duyên từ giã
Aó nâu sồng giày tía vân du
Tình cờ Tam Hợp đạo cô
Nằn nì dò hỏi thiên cơ về nàng

Đầy oan trái phũ phàng duyên nợ
Toàn gặp bầy thớ lợ gian manh
Mã Giám Sinh, lại Sở Khanh
Bạc Hà, Bạc Hạnh lầu xanh Tú bà

Sư phúc họa mà ra bởi tại
Đạo trời kia oan trái lòng ta
Trời cao nhỏ giọt quan hà
Tu về bến giác tình sa vũng bùn

Kiều ương ngạnh chẳng chùn chân bước
Sắc sảo chi dây buộc chặt thân
Đa tình lạc nẻo thanh tân
Yêu ma dụ dỗ mỹ nhân đoạn trường

Hết khổ này thê lương nạn nọ
Tránh làm sao nay đó mai đây
Ngồi không yên ổn chốn này
Thanh lâu hai lượt thanh y hai lần

19.1.2019 Lu Hà






Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét