Thứ Sáu, 1 tháng 2, 2019

Thơ Tình Chùm Số 1.177


Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 62

Bể chìm nổi thuyền quyên tủi phận
Tài nghệ cao lận đận vô duyên
Khối tình lôi xuống cửu tuyền
Chưa tan nghiệp quả ưu phiền tương tư


Kiều xuất gia thuyền từ chấp chới
Đường tam qui ngũ giới xa xôi
Trần gian vương vấn nổi trôi
Ma đưa quỷ dẫn than ôi bến nào?

Trạc Tuyền gọi hương đào phấn vãi
Aó nâu sồng xăng xái dầu đèn
Xuân, Thu cắt sẵn hai tên
Ngày pho thủ tự đêm lèn tâm hương

Lửa lòng tắt cành dương gáo nước
Lại ôm đàn lạc bước cung nga
Đa sầu bản tính ái hà
Tụng kinh trước mắt lệ sa vắng người

Càng nuối tiếc một thời con gái
Mối tình đầu tê tái xót xa
Bây giờ chàng ở đâu ta
Có con bế ẵm mẹ cha vui lòng

Em Vân đã thuận dòng theo lái
Nửa vầng trăng gắn lại cho tròn
Sang ngang đào nảy trồi non
Sân Lai gốc Tử vẫn còn chim ca

Cũng có lúc la đà rừng tía
Lòng thảnh thơi gọt tỉa gốc tâm
Bồ đề khấn nguyện âm thầm
Bỗng đâu hùm sói vang ầm suối reo

Muốn trốn nợ lại leo cành quít
Vịn cây cam thút thít khóc cười
Áa xanh phấp phới chơi vơi
Dụ người tiếc lục thương đời hồng nhan

Cõi trần ải gian nan khổ hạnh
Bỏ thì thương còn trách chi ai
Vương thì tội nghiệp bi hài
Ngày vui đêm lại u hoài khổ đau

Tay gõ mõ nhuốm màu kinh chép
Phật Pháp Tăng khuân phép nhà chùa
Bướm hoa dan díu bốn mùa
Trầm hương tùng bách thêu thùa thiên nhiên

10.1.2019 Lu Hà




Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 63

Kể từ đó triền miên hiu hắt
Tấn tuồng đời quay quắt không ngơi
Tàng kinh gác viện đôi nơi
Gần kề gang tấc lệ rơi khôn cùng

Hận thấu xương mánh mung xảo trá
Từng bước chân sỏi đá lao xao
Ruột đau dạ xót như bào
Nâu sồng thấp thoáng nghẹn ngào phôi phai

Tưởng như thể bên ngoài cửa ải
Cuốn rèm lên tê tái quan san
Oán hờn nung nấu tâm gan
Sinh đành bất lực khóc than cho tình

Gặp phải buổi rung rinh chậu kiểng
Hoạn Thư về thăm viếng phủ nha
Vội vàng xốc áo bước ra
Xăm xăm đè nẻo chùa nhà với hoa

Mặt nhìn mặt nhạt nhòa khóe hạnh
Đến nước này còn trách chi ai
Bởi ta thiển cận bất tài
Giọt châu lã chã ngắn dài đầy vơi

Đành cam chịu bỏ rơi vợ lẽ
Nhà Hoạn Thư quyền thế nghiêng trời
Thượng hoàng cũng phải nể lời
Hàng quan nhất phẩm mặt người sắt đanh

Ta với nó chính danh chồng vợ
Mà khác chi thằng ở vú em
Hôn nhân chính trị nhọ nhem
Cha ta yếu thế phải xem thế thời

Bởi quả nghiệp do trời đày đọa
Không cái con hương hỏa tổ tông
Thực thi nghĩa vụ làm chồng
Khác chi cái máy gieo trồng cây thôi

Hạt chẳng mọc than ôi mầm diệt
Chút măng non tha thiết bấy lâu
Xây chùa cúng phật bạc đầu
Hoan bà khao khát trắng râu quan nhà

10.1.2019 Lu Hà



Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 64

Còn phận thiếp nói ra mà chán
Giữa hồng trần ngao ngán xiết bao
Châu sa lã chã áo nào
Nâu sồng ướt đẫm quện vào vạt xanh

Kiều nức nở thôi đành chịu vậy
Biết làm sao cạm bẫy người giăng
Mỉa mai hai chữ xích thằng
Dây tơ xiết cổ chị Hằng chủ mưu

Quên sao được oán cừu cổ hận
Thiếp với chàng duyên phận bấy nhiêu
Cùng đường phải tính nước liều
Giữ cho mạng sống cú diều thị phi

Thoát cho được uy nghi hùm sói
Hang mãng xà soi mói ngày đêm
Miễn sao trong thấm ngoài êm
Vầng trăng tròn trịa bên thềm thanh tân

Sinh rền rĩ toàn thân lẩy bẩy
Duyên nợ này vùng vẫy không ra
Đi đâu bốn bể sơn hà
Thiên la địa võng cửa nhà suy vi

Rồi cha cũng ra đi với hạc
Một mình ta xơ xác tấm thân
Tránh sao sản nghiệp mất dần
Vậy ta chẳng dám lần khân lọ là

Nàng bỏ trốn cho ta yên dạ
Nấn ná càng khổ cả đôi bên
Một ngày ân ái mà nên
Kiếp sau gặp lại thành duyên vợ chồng

Đôi ta cũng loan bồng phượng bế
Thành Lâm Truy tri kỷ tri âm
Tháng ngày hoan lạc tình thâm
Trời cao chứng giám thương thầm nhớ mong

Kiều lạy tạ tấm lòng quân tử
Ơn hải hà cư xử phải điều
Ai hay bóng ngả liêu xiêu
Cầm tay bịn rịn xế chiều sương rơi

Chẳng hy vọng nối lời non nước
Cánh chim trời xuôi ngược trần gian
Bao la bốn bể giang san
Con tằm dẫu thác thân tàn tơ vương

10.1.2019 Lu Hà



Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 65

Thế mới biết thê lương tam giáo
Đạo tòng phu gượng gạo chớ trêu
Bạo quyền nén bạc đầu têu
Thân tàn ma dại tiêu điều kỷ cương

Bởi lắm kẻ nhiễu nhương xã hội
Chốn lầu vàng tội lỗi gây ra
Cao lâu biệt phủ xa hoa
Ép người qúa đáng nhạt nhòa tang thương

Nghe tiếng động bên đường hoa lá
Chim chóc bay vội vã lảng ra
Hoạn Thư rạng rỡ thướt tha
Miệng cười đon đả mặn mà lả lơi

Chàng vừa mới lại chơi vãn cảnh
Sinh liệu lời biện bạch quanh co
Chiều xuân  vui vẻ cánh cò
Chép kinh bổn phận mà lo cho người

Lập hương án tìm nơi tế tự
Chùa thênh thanh cư ngụ ni cô
Tiếc thay lưu lạc giang hồ
Lan đình bút pháp đem so thực tài

Thiền trà uống hồng mai thư thả
Rồi khoác tay bả lả ra về
Mặt Kiều xanh tái ủ ê
Nô tỳ mới lại tỉ tê tỏ tường

Bà đã đứng bên đường rình rập
Nhờ cành hoa phủ lấp thân hình
Bao nhiêu nỗi khổ ân tình
Thúy Kiều cùng với Thúc Sinh nồng nàn

Người vật vã kẻ than thân phận
Nỗi kinh hoàng lận đận khổ đau
Rạch ròi uẩn ức trước sau
Chán tai bà mới bước mau lên lầu

Kiều sợ hãi người đâu nham hiểm
Sắc nước đời cũng hiếm xưa nay
Ghen tuông lại chẳng nói ngay
Thương thay chàng Thúc bó tay chịu đòn

Lòng chẳng được thì còn thân xác
Mối tình hờ gỡ gạc tiểu thư
Lại còn bày biện chân như
Xây chùa cúng Phật thuyền từ đảo điên

Ta vốn dĩ thuyền quyên thục nữ
Cũng con nhà lễ tự như ai
Chẳng may lạc bước gót hài
Sắc hoa phong nhị hương lài phôi pha

Thôi ta phải bay xa cao chạy
Dù thiêu thân lửa cháy cũng cam
Sân chùa le lói khói lam
Mái hiên chênh chếch trăng rằm sáng soi

Dù ngăn sông mặn mòi cá nước
Rào cây lâu sây xước cánh hoa
Miệng hùm nọc rắn điêu ngoa
Chàng thì nhu nhược thuận hòa được chăng?

Phật đường sẵn bạc vàng của báu
Để hộ thân phải dấu mang theo
Tần ngần ngọn gió hắt heo
Canh ba giờ tý mới trèo tường qua

11.1.2019 Lu Hà


Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 66

Mé tây lộ sim mua nở rộ
Trái hồng treo hơi thở phập phồng
Tiếng gà xao xác rạng đông
Ngàn dâu bát ngát mênh mông cánh đồng

Dấu giày in hàng dương thấp thoáng
Từ nẻo xa chạng vạng ngân nga
Heo may ngọn cỏ la đà
Rõ ràng Chiêu Ẩn Am ba chữ bài

Kiều thất thểu canh dài khắc lậu
Cánh chim trời biết đậu nơi đâu
Sương pha ướt đẫm mái đầu
Giơ tay gõ cửa lo âu ngại ngần

Sư trưởng tới đích thân chào hỏi
Pháp danh xưng thường gọi Giác Duyên
Kiều thưa, quá lộ tiểu thiền
Quy y bổn mạng tới liền nay mai

Vẻ e thẹn nét ngài tự sự
Quê Bắc Kinh xuất xứ đèn nhang
Dặn đưa bảo pháp trước sang
Thong dong bình bát đạo tràng sư huynh

Aó nâu sồng lung linh vóc hạc
Với khánh vàng chuông bạc giở ra
Xem qua dấu đóng triện là
Phải nơi Hằng Thủy thì ta hậu tình

Nhưng chỉ ngại một mình băng giá
Đường gập ghềnh quán sá vắng teo
Sư huynh rồi sẽ kịp theo
Ít ngày chờ đợi am nghèo trú thân

Kinh kệ cũ đa phần đọc cả
Việc trai phòng Kiều đã quen tay
Chay đàn lá bối phướn mây
Muối dưa đạm bạc vui vầy thong dong

Khêu đèn nguyệt chày sương khéo nện
Trí thông minh nhanh nhẹn khác thường
Sư càng nể mặt mến thương
Cuối xuân du khách thập phương dập dìu

Am tự nhỏ bỗng vui nhộn nhịp
Lá hoa bay liên tiếp ngang trời
Ngân vang réo rắt thảnh thơi
Có người đàn hạc lên chơi cửa thiền

11.1.2019 Lu Hà










Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét