Thứ Sáu, 1 tháng 2, 2019

Thơ Tình Chùm Số 1.180


Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 77

Sinh từ tạ mừng ra nước mắt
Lại một dây bị dắt vào trong
Rập đầu quỳ trước sân rồng
Đùng đùng nổi trận Từ Công sấm gầm


Bay đáng chết băm vằm xử trảm
Lệnh phu nhân thị giám nội đao
Đất bằng cát bụi non cao
Lưới trời trải rộng khép vào chẳng tha

Trước Bạc Hạnh, Bạc Hà ưng khuyển
Tội lăng trì róc đến thịt da
Sở Khanh nghiền nát cho gà
Mã Giám Sinh, mụ Tú bà nấu cao

Vạc dầu nóng làm sao sống xót
Trước ba quân xương cốt tan tành
Máu tràn thịt nát hôi tanh
Vàng con mắt sợ mật xanh óc lầy

Quân đao phủ thẳng tay hành quyết
Cả pháp trường thảm thiết kêu la
Thanh thiên bạch nhật quan tòa
Mấy người bạc ác tinh ma đáng đời

Tội chồng chất đất trời căm phẫn
Các quan viên đến tận nơi coi
Đèn cao muôn trượng sáng soi
Đền ơn trả oán xong rồi tạm nguôi

Vãi Giác Duyên bồi hồi cáo biệt
Cõi sa bà thảm thiết bi ai
Nghiệp gieo xuống tận tuyền đài
Trả vay vay trả thiện tai xoay vần

Cõi người ta hành vân thiên tải
Chẳng mấy khi kinh hãi bất thần
Rồi đây bèo dạt sông Ngân
Biết đâu hạc nội mây Tần là đâu?

Sư chắp tay chẳng lâu thấy khắp
Trong năm năm lại gặp nhau mà
Thuở còn du thủy phương xa
Thỉnh sư Tam Hợp vốn là tiên tri

Báo cho biết ly kỳ hội ngộ
Còn năm năm hầm hố chông gai
Thói đời đen bạc trần ai
Mới hay tiền định chẳng sai chút nào

Tin điều trước ứng vào vận mệnh
Bể trầm luân chẳng chệch ý trời
Khôn ngoan mưu sự tại người
Làm sao thấu hiểu cảnh đời sầu tang

Kiều bịn rịn hai hàng lệ nhỏ
Nắm tay sư bày tỏ ân sâu
Tiên tri ghi nhớ trong đầu
Giác Duyên căn dặn đôi câu chân tình

Thoắt đâu thấy dáng hình non thẳm
Cố nhân đi muôn dặm trùng dương
Sá chi bể khổ vô thường
Ung dung tự tại bốn phương là nhà

15.1.2019 Lu Hà





Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 78

Kể từ đó Kiều nga phỉ chí
Gặp anh hùng tỉ thí tri âm
Xông pha ái mộ thành tâm
Trả ân báo oán tình thâm rạch ròi

Bể sầu muộn đầy vơi hao cạn
Từ đại vương bầu bạn sớm khuya
Ra tay trượng nghĩa khắc bia
Oán thù đổ hết bên rìa rừng hoang

Ân đức ấy thề mang muôn kiếp
Để ngàn thu nối tiếp sử xanh
Thiếp như hoa đã lìa cành
Thân con én bạc lượn vành trần ai

Người quốc sĩ hai vai nặng gánh
Còn cưu mang trọng trách sinh linh
Giữa đường thấy chuyện bất bình
Huống chi những việc nhà mình cả thôi

Lòng canh cánh xa xôi thương nhớ
Nàng ngậm ngùi nhớ thuở hàn vi
Tóc tơ mai trúc đền nghì
Cả nhà xum họp một khi vẹn tròn

Đêm khắc khoải héo hon cành liễu
Cuốc ve kêu ai điếu xót xa
Khản mồm nghe tiếng gia gia
Sân Lai gốc Tử cảnh già còn vui

Thương hai em ngậm ngùi nhỏ lệ
Thấm gối loan thỏ thẻ  Kiều nhi
Từ công an ủi một khi
Non sông một mối việc gì chẳng xong

Cho thấy mặt cam lòng hiếu tử
Lập hội đồng xét xử tẩy oan
Thừa cơ binh lực lấn tràn
Chiếm luôn năm huyện giang san bạt ngàn

Quân thần tốc sấm ran Từ Hải
Triều đình riêng một giải sơn hà
Hai hàng văn võ quốc ca
Triết Giang Phúc Kiến gọi là hậu phương

Vững thế trận tranh cường xưng bá
Cõi biên thùy sóng cả hải tần
Nghênh ngang lưỡi kiếm phong trần
Sá gì giá áo tham phần túi cơm

15.1.2019 Lu Hà




Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 79

Hàng cô quả củi rơm thiêu sạch
Tống Giang kia đáng trách làm sao
Một trăm lẻ tám anh hào
Dã tràng xe cát mộ đào huyệt sâu

Quân thám mã vó câu rong ruổi
Tới Bắc Kinh nguồn cội gia đình
Tường vôi đổ nát điêu linh
Hoang vu vườn thúy rung rinh ngọn đào

Chốn biên ải ra vào nghiêm ngặt
Cảnh phố phường lạnh ngắt như tờ
Thám quân lạc lõng bơ vơ
Trướng loan nức nở thẫn thờ phu nhân

Quan tổng đốc trọng thần vâng chỉ
Lo việc quân nghiêm trị đặc sai
Đao thương binh pháp đủ tài
Là Hồ Tôn Hiến việc ngoài đổng nhung

Biết Từ Hải kiêu hùng thế trận
Có nàng cùng bàn luận trung quân
Chiêu an mưu chước quỷ thần
Đẩy xe vàng ngọc đặc ân thiên triều

Sai thể nữ mĩ miều quỳ trước
Có hai tên gấm vóc lụa là
Dụ hàng khuyên nhủ thiết tha
Vàng ròng nguyên khối ngọc ngà phu nhân

Từ công vẫn phân vân do dự
Bấy lâu nay hùng cứ một phương
Tung hoành ngang dọc chiến trường
Văn quan võ tướng chịu nhường nhún ai

Công hầu chi hình hài vóc hạc
Bó thân mình ngơ ngác hàng thần
Láo lơ luồn cúi ôm chân
Sao riêng một cõi hải tần thênh thang

Chọc trời khuấy nước ngang tàng mới
Đấng anh hùng ca ngợi ngàn thu
Tấm gương Phương Lạp oán thù
Chiêu an thủy bạc mịt mù Lương Sơn

16.1.2019 Lu Hà



Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 80

Nàng bởi tại bao cơn sóng gió
Hơn mười năm lệ nhỏ châu sa
Lễ nhiều nài nỉ thiết tha
Biết đâu cặm bẫy mưu tà kế gian

Dễ tin lời tiểu nhân là thật
Nghĩ phận mình lật đật cánh bèo
Đời như chiếc lá hắt heo
Ngày qua tháng lại trôi vèo tuổi xuân

Nay chịu tiếng vương thần hạ cố
Tránh binh đao máu đổ đầu rơi
Tước phong mệnh phụ đến nơi
Dần dà xe ngựa thảnh thơi quê nhà

Mẹ cha cũng cùng ta lên kiệu
Trên dưới là đắc hiếu đắc trung
Còn hơn bể thảm khôn cùng
Con thuyền vô định hãi hùng cỏ cây

Nàng không biết bện dày bán chiếu
Lưu Bị xưa hiệu triệu tam quân
Dễ đâu chịu tiếng vương thần
Huống chi Từ Hải nửa phần giang san

Cũng thánh chỉ quan văn tướng võ
Cũng hoàng bào rạng rỡ như ai
Tam cung lục viện một mai
Lên ngôi hoàng hậu gót hài phỉ phong

Khi bàn bạc bố phòng thế trận
Nàng thừa cơ nói lấn chen vào
Nào là thánh trạch dồi dào
Nhờ ơn mưa móc thấm vào đã lâu

Ai cũng đội trên đầu ân đức
Việc binh đao hao sức tốn công
Xương khô thân xác chất chồng
Ngàn năm ai oán máu sông Hoàng Sào

Sao bằng lộc uy quyền cao ngất
Công danh ai dám giật bằng ta
Êm tai giọng nói đàn bà
Đang hăng Từ mới xoay ra chịu hàng

Từ thăng đường vội vàng mũ áo
Tiếp sứ ngay các đạo giải binh
Ngây ngô Minh đế trọng mình
Hổ oai võ tướng triều đình vẻ vang

16.1.2019 Lu Hà




Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 81

Ân trạch chi bẽ bàng hủ bại
Mỉa mai thay quan lại nhiễu nhương
Minh triều tàn lụi kỷ cương
Từ nghe lời vợ chán chường tinh binh

Tướng lãnh nản sinh linh thấp thỏm
Quân rã rời từng nhóm lân la
Đợi chờ cơ hội bê tha
Ngọn cờ chểnh mảng dề dà trống canh

Quân do thám ngọn ngành tỏ rõ
Hồ gian manh bài bố dàn quân
Chiêu an phủ dụ công thần
Sẵn sàng tập hậu sát gần bản doanh

Từ đâu biết mưu mô thế trận
Thân chinh ra đón tận cửa viên
Hồ bèn ném chén rượu liền
Lễ nghi pháo nổ bốn bên phất cờ

Râu dựng ngược ai ngờ trúng bẫy
Quyết liều thân vùng vẫy trận tiền
Cọp rừng nổi giận khùng điên
Xông pha tả hữu đánh rền một thôi

Giữa vòng vây  đâm xuôi chém ngược
Rách áo bào quyền cước tướng quân
Hùm thiêng thất thế thành thần
Oai phong lẫm liệt chôn chân sắt đồng

Trơ như đá máu hồng ướt đẫm
Mắt trợn trừng ảm đạm chiến trường
Loạn quân tay dắt thê lương
Nàng nhìn Từ đứng khí đương ngút trời

Càng thểu não lệ rơi lã chã
Khóc than rằng mất cả cơ đồ
Tài năng dư sức hải hồ
Bởi nghe lời thiếp nên cơ sự này

Mặt nào nữa nơi đây tỉnh ngộ
Thà cùng nhau hầm hố chôn thây
Tan xương nát thịt bạn bầy
Lao đầu vào gốc cây bên vệ đường

Lạ thay oan khí thương cảm vợ
Từ bỗng nhiên ngã đổ xuống ngay
Ôm thây lòng dạ đắng cay
Hồng nhan họa thủy xưa nay tương triền

Triệu Phi Yến thôi miên Hợp Đức
Bao Tự cười rạo rực quân vương
Tây Thi quốc sắc phi thường
Phù Sai mất nước tang thương não nùng

Nay sơn hà hãi hùng chiến địa
Biết tìm đâu tròn trịa tấm thân
Kiều càng ảo não bần thần
Trách mình ngu dại mà ra nỗi này

17.1.2019 Lu Hà








Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét