Thứ Sáu, 1 tháng 2, 2019

Thơ Tình Chùm Số 1.172


Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 37

Kiều lẽo đẽo xuống lầu theo Sở
Vững lòng tin còn sợ chi ai
Xông pha tuyết nguyệt trang đài
Canh tàn khắc lậu đường dài dặm băng


Gió cuốn lá thung thăng cất bước
Trăng ngậm sương mưu chước thần sầu
Ma đưa quỷ dẫn đi đâu?
Tiếng gà eo óc qua cầu liễu mai

Tên thủ hạ giáo dài đi trước
Sở nhìn Kiều háo hức lưng ong
Đường mòn sỏi đá thong dong
Đỏ lòng xanh vỏ trông mong nỗi gì

Bao mộng ước đền nghì mai trúc
Chốn lầu xanh hỏa ngục trần ai
Tan thành mây khói bi hài
Lao xao tiếng gọi tuyền đài thảm thương

Sở Khanh vội ghìm cương rẽ lối
Kiều một mình bối rối hãi hùng
Rợn rùng đuốc cháy tứ tung
Khuyển nhung mai phục đường cùng bó tay

Vuốt cắm đất cánh bay sao bốc
Mụ Tú bà hộc tốc tới nơi
Dây oan siết chặt kêu trời
Roi mây vùi dập tơi bời thân hoa

Kiều phủ phục nhạt nhòa thảm thiết
Cũng bởi nhờ tinh huyết mẹ cha
Thịt da tôi cũng đàn bà
Gặp cơn ngộ biến lìa nhà tới đây

Thôi đành vậy vùi thây nước đục
Chút lòng trinh rữa mục cỏ cây
Thân lươn chi quản bùn lầy
Xin đừng hạ nhục đọa đầy làm chi

30.12.2018 Lu Hà




Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 38

Thân bèo bọt chim di giun dế
Phải hạ lưu đến thế hở trời
Tôi còn nuối tiếc gì đời
Quá đà liều chết vốn người để đâu?

Họ Mã đã bôi đầu cá nhớt
Lấm lòng trinh mặt thớt từ đây
Làng chơi ong bướm vui vầy
Say xưa đĩa ngọc canh chầy đầy vơi

Đón kẻ trước đưa người cửa hậu
Phận tôi đòi châu chấu kiếm ăn
Lầu xanh cửa rộng chứa chan
Loan chung phượng chạ nồng nàn lả lơi

Mụ vội vã ghi lời bảo chứng
Lập giao kèo hí hửng Mã Kiều
Nhặt khoan kể cũng lắm chiêu
Dỗ dành xoa thuốc bóng chiều hoàng hôn

Phải tay bượm bán buôn son phấn
Thủ đoạn hèn tàn nhẫn lầu xanh
Bạc tình khét tiếng Sở Khanh
Dập vùi đày đọa bao cành phù dung

Phường giá áo mánh mung lập kế
Dưới trướng bà bắt dế thả cò
Đà đao quen thói giả đò
Túi cơm nhét miệng thăm dò nông sâu

Ba mươi lạng ruồi bâu thơn thớt
Nhớt tanh tao lả lướt vào ra
Đàn ca mưu chước ranh ma
Ngọt ngào âu yếm thiết tha mặn nồng

Du gối hạc loan bồng phượng bế
Ngửa lòng xuân thỏ thẻ ái ân
Mây mưa đủ kiểu xoay vần
Chán chê ruồng rẫy rã thân mận đào

31.12.2018 Lu Hà




Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 39

Mạch sầu thảm tuôn trào suối lệ
Kiều giận mình tin kẻ bất lương
Nai tơ mắc bẫy cùng đường
Sở Khanh sấn sổ bên giường rêu rao

Tao nghe nói con nào mới tới
Còn to mồm phách lối kêu oan
Phen này trướng rủ hoa tàn
Màn che ong mật nhụy tràn mới thôi

Giọng đểu giả một hồi rỉa rói
Giống quạ hoang soi mói điêu ngoa
Thềm hoa lã chã nhạt nhòa
Thiên nhiên đúc sãn một tòa thiên hương

Thèm nhỏ dãi nõn nường diêm dúa
Nhựa sen hồng tơ lụa ngọc ngà
Mơn man mềm mại làn da
Cung phi dám sánh gương nga sượng sùng

Vẫn giả bộ thạch thùng làm dữ
Sấn sổ vào dền dứ múa may
Há mồm sủi bọt cuồng say
Sở Khanh ngáo đá mặt dày như ai

Lời độc địa chối tai bất nhất
Kiều chỉ tay phẫn uất kêu lên
Nhẫn tâm thảo bức hoa tiên
Rành rành tích việt bạc tiền là đây

Khắp kỹ viện đông tây rát mặt
Kẻ chê bai bày đặt mưu mô
Người khinh bất nghĩa côn đồ
Coi tuồng dơ dáy mới xô ra ngoài

Nghĩ thân phận lạc loài xứ lạ
Kiếp phong trần vay trả phôi pha
Hồng nhan thất thế sa đà
Đường tu trót vụng cửa nhà biệt ly

Bình đã vỡ nhung y nhầu nát
Trâm gãy rồi chua chát đắng cay
Giai không tứ đại ai hay
Lấy thân trả hết kiếp này cho xong

31.12.2018 Lu Hà



Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 40

Tuần sương nguyệt gương trong dần sáng
Phòng trà mi bảng lảng gió đưa
Tú bà thong thả giữa trưa
Ghé thăm dạy bảo say sưa bướm hồng

Hoa nhụy đỏ mênh mông bồng đảo
Lắm công phu tinh xảo làng chơi
Sao cho lăn lóc lả lơi
Cho mê mẩn đá cho đời siêu thăng

Truyền mánh khóe siêng năng gìn giữ
Thuộc vành ngoài bảy chữ đam mê
Vành trong thông thạo tám nghề
Vuốt ve âu yếm tỉ tê mặn nồng

Khách xúc động loan bồng phượng bế
Cắt tóc thề tế lễ khói hương
Hẹn hò nhoẻn nụ xuân hường
Ra chiều chung thủy nõn nường trắng phau

Giả liều chết trầu cau chỉ thắm
Khắc tên người muôn dặm đường xa
Thôi hoa kích cổ la đà
Kim liên song tỏa mặn mà nhỏ to

Người chậm chạp đắn đo tính toán
Kẻ vội vàng giao hoán đổi thay
Thạo đời cũng phải đắm say
Si tình tâm tỏa truy ngay linh hồn

Đủ nết ẩy người khôn của khó
Học cho nhanh thông tỏ mọi điều
Lầu xanh mẹ dạy lắm chiêu
Ngày dài tháng rộng sớm chiều đào hoa

Đêm khép mở bốn mùa hoa bớm
Cửa rèm châu thấm đợm hơi sương
Ngựa xa tứ xứ thập phương
Khuynh gia bại sản vấn vương trận cười

Khách dìu dặt ăn chơi sả láng
Mẹ nhờ con cáng đáng việc nhà
Thúy Kiều như hạt mưa sa
Phong ba bão táp mà ra thế này

Ưá nước mắt đắng cay cam chịu
Thôi cũng liều bìu ríu yến anh
Mua vui đàn hạc thâu canh
Xác xơ phận liễu mong manh cánh bèo

31.12.2018 Lu Hà
Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 41

Bao mánh lới chả cheo mèo mỡ
Lường gạt người đào mỏ kiếm ăn
Tỉnh bơ chẳng chút băn khoăn
Bốn mùa thư thả nhọc nhằn với ai?

Chau vẻ nguyệt rồi phai nét ngọc
Nghề nghiệp hay cố học nghe con
Lòng nàng thểu não héo hon
Xót mình khuê các mỏi mòn tuổi xuân

Treo bảng hiệu giai nhân tài tử
Trướng hồng đào rèm phủ phẩm cao
Xe châu ngoài cửa xôn xao
Xa gần nô nức dồi dào yến anh

Sáng Tống Ngọc Tràng Khanh chiều tiễn
Tấm thân vàng dâng hiến tiếc chi
Ngửa lòng mai trúc xầm xì
Cành chim lá gió thầm thì thâu đêm

Trăng thu sáng êm đềm hầu hạ
Cốt làm sao dư dả tiền trao
Mặc người mưa Sở gió gào
Mây Tần vật vã nhụy đào chứa chan

Yêu phác họa nồng nàn sao xứng
Dạo nguyệt cầm thi hứng tao nhân
Làm cho mê mẩn toàn thân
Nghiền chơi xa nhớ bần thần ngẩn ngơ

Khi chén rượu cuộc cờ vui thú
Giữa nửa đêm trổ nụ xuân cười
Dốc tiền háo hức tham chơi
Ai tri âm đó trọn lời với ai?

Kiều ngao ngán nét ngài ủ rũ
Buối chiều tà chuyện cũ rối bời
Tình quân góc bể chân trời
Cù lao chín chữ lệ rơi đôi hàng

Nhớ lời nguyện bẽ bàng thục nữ
Kim Lang ôi thiếp phụ chàng rồi!
Mười hai bến nước nổi trôi
Ngậm ngùi hỏi liễu xa xôi Chương Đài

Cành xuân bẻ trần ai chăng chớ
Xót ngươi cùng cảnh ngộ quan san
Giấc mơ  khắc khoải canh tàn
Đoạn trường trong sổ hồng nhan hãi hùng

1.1.2019 Lu Hà




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét