Thứ Ba, 26 tháng 2, 2019

Thơ Tình Chùm Số 1.192


Trung Hiếu Nghĩa Hiệp
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiều bài 22

Tranh khéo vẽ tuyệt vời như tượng
Hình nổi lên thật giống Vân Tiên
Truyền thần nghệ thuật tự nhiên
Nàng càng rầu rĩ sầu miên thương hoài


Mới sáng dậy nét ngài u uất
Kiều thái khanh lật đật khuyên can
Ngẫm trong bốn bể dâu ngàn
Xích thằng dang dở cung đàn đứt dây

Kiều Nguyệt Nga lẻ bầy loan phượng
Trống cầm canh hoài tưởng thấy chàng
Nửa đêm thức giấc mơ màng
Canh  năm gà gáy bẽ bàng chiêm bao

Thương con gái liễu đào khuê các
Giọt mưa sa phó thác cho ai
Thái Sư cũng muốn an bài
Cho người mối lái ngày mai tới nhà

Làm sui gia Nguyệt Nga ướm hỏi
Lễ cầu hôn khiêng tới sảnh đường
Trinh Hâm đạo mạo phi thường
Cử nhân thao lược chịu nhường chi ai

Kiều Nguyệt Nga thở dài tê tái
Cầu xin cha trả lại sính nghi
Đền nghì phận liễu nữ nhi
Mới mười sáu tuổi thầm thì trúc mai

Thái Sư kia cậy oai thiên tử
Giận sôi lên tiến cử Nguyệt Nga
Đưa sang triều cống Qua Oa
Tấn phong hoàng hậu thái hòa dân an

Đã bấy lâu mưu toan ỉ giốc
Miền thùy dương thảm khốc điêu linh
Chắc rằng giặc sẽ lui binh
Sở vương nghe tấu thuận tình nghe theo

Chiếu sắc phong một lèo đã tới
Dinh Đông Thành đứng đợi Thái Khanh
Kiệu hoa gấp rút cho nhanh
Hai mươi tháng chín xuất hành khẩn trương

Thuyền hải tặc đại dương sóng vỗ
Chiêu Quân xưa Diên Thọ họa đồ
Gập ghềnh vó ngựa cống hồ
Hạnh Nguyên lưu lạc bơ vơ xứ người

Hai nàng phải chân trời góc biển
Vì quốc gia dâng hiến cứu cha
Bây giờ lại đến lượt ta
Nguyện cùng ống quyển thuận đà quyên sinh

Lão thái sư ép mình quá đáng
Thương cha già cay đắng bề tôi
Phiên nhung đất ấy xa xôi
Tấm thân bồ liễu nổi trôi bến nào?

Như lửa đốt dạ bào ruột thắt
Suốt canh chầy lay lắt ngọn đèn
Lại càng nhớ Lục Vân Tiên
Nại Hà thăm thẳm hoàng tuyền gọi nhau

*Nguyên tác: Truyện Lục Vân Tiên
22.2.2019 Lu Hà



Trung Hiếu Nghĩa Hiệp
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 23

Tình phu phụ vàng thau sáng tỏ
Nghĩa quân thần dù có hay không
Keo sơn gắn bó với chồng
Nghìn thu tiết hạnh má hồng phôi pha

Căm hờn lũ ác ma độc địa
Hại dân lành mai mỉa thế gian
Nghe con rầu rĩ khóc than
Kiều công thương cảm khuyên can dạy rằng

Cha đâu nỡ đãi đằng tuyết hận
Việc triều đình tủi phận tôi trung
Non cao biển cả chập chùng
Lưới trời lồng lộng tận cùng sắt son

Lòng cha cũng héo hon đòi đoạn
Đành vậy thôi oán thán làm chi
Nguyệt Nga cam phận nữ nhi
Thân con chẳng tiếc đền nghì phiếu mai

Công dưỡng dục u hoài năm tháng
Đức cù lao cay đắng ly tao
Nay cha tuổi hạc đã cao
Trời xanh thăm thẳm lúc nào bay đi

Đừng áy náy lo gì cha nữa
Hãy yên tâm an dạ nước người
Tính ra đã tới mồng mười
Gia nhân sửa soạn hai mươi tống hành

Con ghi nhớ đã đành việc ấy
Chỉ buồn cho dơ dáy dáng mình
Lại còn vướng nợ triều đình
Lục ông lạy tạ ân tình bấy nay

Vài ba bữa ma chay cúng bái
Lục Vân Tiên chẳng ngại đường xa
Khổ đau trong cõi sa bà
Cửu tuyền gặp lại mới là thủy chung

Sông Hoàng hà hãi hùng sóng dữ
Thiếp với chàng tình tứ xiết bao
Thư cưu trống mái dạt dào
Quan quan thầm gọi nhụy đào thoảng bay

Kiều công nghĩ con nay đã quyết
Có trước sau nhất thiết thì nên
Đi theo đã có Kim Liên
Lục ông ra rước đặt liền lễ nghi

Lập đàn chay tương tri giờ ngọ
Nằm đất cùng sương gió Vân Tiên
Mở ra bức họa treo lên
Khói bay nghi ngút hoàng thiên cảm sầu

Hồn ở đâu dãi dầu chín suối
Cõi nhân gian lạc lối đường mây
Thân tàn xác gửi cỏ cây
Nắm xương hài cốt đọa đầy nơi nao?

Sống hay chết làm sao biết được
Sau bảy ngày đám rước đi xa
Xuống thuyền sang nước người ta
Thân làm cống phẩm lệ sa đoạn trường

Qua Oa kia quốc vương chuẩn tấu
Gái Việt Thường hoàng hậu khát khao
Xót xa phận liễu má đào
Lại đem tiền bạc nghẹn ngào Lục ông

Lo việc nhà tư công trọn vẹn
Ngày cống phiên tới hẹn gặp nhau
Mặn nồng ân ái trước sau
Ngàn năm thơm thảo bạc màu phấn son

*Nguyên tác: Truyện Lục Vân Tiên
23.2.2019 Lu Hà




Trung Hiếu Nghĩa Hiệp
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 24

Ai cũng khen người con dâu thảo
Cha dưỡng già lễ giáo gia phong
Đủ tiền đau ốm dự phòng
Ba thu dồn lại sầu đong não nùng

Cũng bởi tại binh nhung tràn tới
Lũ sài lang soi mói Đồng Quan
Triều đình văn võ hai ban
Sở Vương lưỡng lự luận bàn ra quân

Có ngờ đâu gian thần sàm tấu
Tham bạc vàng cửa hậu vào ra
Thông đồng với lũ giặc Oa
Giả vờ cống nạp Nguyệt Nga cho rồi

Nào sắc nước hương trời nghiêng ngả
Gái Trung Hoa ẻo lả men say
Hai mươi tống tiễn trọn ngày
Thuyền hoa đợi sẵn sang ngay xứ người

Kiều Nguyệt Nga chơi vơi do dự
Năm mươi con thể nữ đứng hầu
Quân quan dày đặc chân cầu
Kim Liên hớt hải biển sâu sóng gầm

Dìu Kiều Lão tình thâm phụ tử
Bước lên thuyền tư lự xót xa
Rưng rưng ngấn lệ nhạt nhòa
Tiễn con về nước Qua Oa mịt mù

Đừng bịn rịn tòng phu trọn vẹn
Hai phương trời nghèn nghẹn vầng trăng
Buồn dâng tới tận cung Hằng
Sương rơi đầu ngõ cát đằng dây leo

Ấy hồn trẻ hắt heo ngọn cỏ
Gió heo may lúc tỏ khi mờ
Sen vàng bảng lảng như mơ
Cuốc kêu khắc khoải dật dờ bóng con

Dù xa nước lòng son chói lọi
Nhớ quê hương mòn mỏi cha già
Các quan thương cảm bên rìa
Lo toan quốc sự chau tria phận mình

Việc quốc gia xót tình phụ tử
Buồm giong lên thứ tự xếp hàng
Tiền hô hậu ủng quan lang
Thuận buồm xuôi gió thênh thang lên đường

Mười ngày tới ải Đồng sóng dữ
Bầy hải âu rền dứ trăng sao
Mạn thuyền đàn cá lao xao
Ngọn đèn hiu hắt nghẹn ngào Nguyệt Nga

Quân hầu cận gật gà xiêu vẹo
Nằm ngổn ngang chồng chéo lên nhau
Nhẹ nhàng vén bức rèm châu
Bất ngờ lao xuống biển sâu một mình

Cùng ống quyển tấm hình liều mạng
Kim Liên kêu chạng vạng canh ba
Quan quân thể nữ thét la
Mênh mông mặt nước người đà thấy đâu?

Ai vạch lá tìm sâu mà kể
Sẵn Kim Liên thay thế Nguyệt Nga
Trá hôn về nước Qua Oa
Trộm long tráo phụng thuận hòa cả đôi

Chúng nhìn nhau một hồi mưu tính
Đốc quan đành bi kịnh chẳng may
Dưới trên kín miệng đúng ngày
Kiệu hoa rước phụng tới ngay bệ rồng

*Nguyên tác: Truyện Lục Vân Tiên
24.2.2019 Lu Hà




Trung Hiếu Nghĩa Hiệp
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 25

Chuyện kể lại mênh mông trời biển
Nàng Nguyệt Nga quyết hiến thân mình
Cho đàn cá đói rập rình
Trọn lòng cầm sắt chung tình với ai

Thân gieo xuống lâu đài gác tía
Hồn ngẩn ngơ ngắm nghía xung quanh
Ngàn hoa đua sắc liễu thanh
Hải âu tung cánh trời xanh chốn nào?

Được mẹ hiền đỡ vào hải đảo
Phật Quan Âm mách bảo mà nên
Bàng hoàng tỉnh giấc mộng tiên
Vừa hay ông lão hỏi liền một thôi

Thuyền bị đắm nên tôi mắc nạn
Nay vượt qua đại hạn là may
Có người phú hộ thẳng ngay
Vườn nhà chăm sóc vài ngày nghỉ ngơi

Kiều ưng thuận tới nơi trú trụ
Gặp Bùi ông chăm chú nhìn nàng
Con nhà khá giả đoan trang
Lim dim mắt cóc mơ màng con dâu

Mừng rỡ nhận đỡ đầu con gái
Gọi tiểu thư tiêu xái trong nhà
Gia nhân đày tớ vào ra
Cúi đầu thưa bẩm lụa là thướt tha

Lão phú hộ ranh ma quỷ quái
Ngày đẹp trời chẳng ngại nói ra
Cội già lá rụng chiều tà
Chồi non duy nhất gọi là hậu sinh

Nghề đèn sách sôi kinh nấu sử
Bùi Kiệm cùng sĩ tử ứng thi
Tràng An trở lại một khi
Mỹ nhân được gặp thầm thì trúc mai

Kiều Nguyệt Nga thở dài não nuột
Bỗng vô duyên trói cột nơi đây
Huyệt hùm hang sói một bầy
Tranh giành cắn xé đọa đầy hồng nhan

Bùi công tử băng ngàn lội suối
Về trước sân la lối gọi cha
Thẫn thờ nhìn thấy Nguyệt Nga
Chân tay bủn rủn da gà nổi lên

Kiêu sa quá thuyền quyên thục nữ
Rồi từng đêm ứ hự mê man
Non thần đỉnh giáp chứa chan
Tấm thân ngà ngọc nồng nàn đắm say

Càng biếng ăn hao gày vò võ
Liều một phen lọ mọ vào phòng
Giơ tay sờ soạng thầm mong
Hai chân khóa chặt trong vòng ái ân

Kiều Nguyệt Nga bất thần tỉnh giấc
Huynh cả gan dám bước vào đây
Bùi ông vội vã giải vây
Mắng con trai ngốc sao mày ép duyên

Kéo tai kiệm nhà bên căn dặn
Phải từ từ chớ dạn dĩ nhiều
Con nhà khuê các yêu chiều
Gia phong lễ giáo mĩ miều kiều nhi

Được hoàng thượng mang đi cống nạp
Nước Qua Oa tiếp giáp Đồng Quan
Sợ cha khép tội khi quân
Dựa theo việc đó lựa dần mới xong

*Nguyên tác: Truyện Lục Vân Tiên
24.2.2019 Lu Hà





Trung Hiếu Nghĩa Hiệp
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 26

Cá trong chậu đừng hòng chạy thoát
Chim nhốt lồng định đoạt khó chi?
Con đừng nóng vội sân si
Để cho thiên hạ xầm xì nhỏ to

Kiều Nguyệt Nga ngày lo đêm sợ
Bùi Kiệm thường kiếm cớ vu vơ
Thấy nàng treo bức tranh thờ
Hình nhân như tượng đợi chờ nhớ nhung

Lục Vân Tiên thi cùng một khóa
Lại nửa chừng đại họa vong thân
Tại sao nàng vẫn lần khân
Linh thiêng chi nữa thánh thần mỉa mai

Kiều vẫn cứ một hai cương quyết
Đạo tòng phu trinh tiết mãi thôi
Kiệm cười nàng nói sai rồi
Bán trâu tậu ruộng ai ngồi chợ trưa?

Ngày tháng ròng nắng mưa tầm tã
Đóa hoa tàn vàng đá phôi pha
Tuổi xuân ngọn gió thu ba
Ong chê bướm chán canh gà quạnh hiu

Rồi quanh năm ỉu xìu góc bếp
Cảnh già nua phên liếp nhà tranh
Muối tiêu nửa mái đầu xanh
Vãi chùa lạnh ngắt vắng tanh bóng người

Kiệm ra sức xả hơi tán tỉnh
Bướm trắng kia biết dính vào đâu
Mười hai bến nước ngọc châu
Lẽ nào mặc áo không bâu trọn đời

Cơm  tay bốc không người so đũa
Miếng trầu hôi giàn dụa không cau
Thời gian vàng võ phai màu
Khóc than bão tố nát nhàu cỏ cây

Kiều đáp trả tưởng đầy kinh sử
Gái tiết trinh sĩ tử làm đầu
Chớ như thói Trịnh nương dâu
Yến anh hò hẹn đêm thâu thỏa tình

Kiệm vẫn biết sôi kinh nấu sử
Gương soi mình do dự phòng không
Hồ Dương chẳng chịu góa chồng
Thầm yêu trộm nhớ Tống công thuở nào

Nàng Hạ Cơ khát khao dục vọng
Có chồng rồi vẫn ngóng trai tơ
Non thần đỉnh giáp hằng mơ
Sớm đưa Doãn Phủ tối chờ Trần Quân

Võ Hậu xưa thanh xuân dai dẳng
Thẩm Tự Cơ đeo đẳng tư thông
Họ Trương hai ngã thay chồng
Ngày đêm hú hí má hồng thắm tươi

Mới đáng sống một đời sung sướng
Phải tội gì gắng gượng người ơi
Muôn loài thụ tạo ý trời
Chính chuyên chi để chết thời thành ma

Quanh cối xay con gà trống gáy
Nghe chối tai hết thảy gần xa
Tiểu nhân rình rập trong nhà
Nguyệt Nga tính chước thoát ra cho rồi

Bùi ông vẫn xa xôi ngon ngọt
Trói buộc nàng vào cột con trai
Kiên trì xuân bất tái lai
Trăng thanh gió mát thuyền ai cắm sào

*Nguyên tác: Truyện Lục Vân Tiên
25.2.2019 Lu Hà









Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét