Thứ Sáu, 1 tháng 2, 2019

Thơ Tình Chùm Số 1.176


Tài Mệnh Tương Đô
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 57

Lâm Truy thuở cố nhân ly biệt
Nắm xương khô chẳng biết là ai?
Cuốc kêu khắc lậu đêm dài
Năm canh trằn trọc u hoài thở than


Bình hương thừa tro tàn lửa nguội
Sen xác xơ cúc mới nở hoa
Gió đông lạnh lẽo gối nhòa
Giọt sầu đầy bát đâu tòa thiên nhiên?

Nhờ pháp thuật các miền thăm hỏi
Khi trở về lại nói đâu đâu
Thày qua Bột Hải Thần Châu
Suối vàng nào thấy vó câu ngựa hồng?

Thôi vận mệnh tang bồng hồ hải
Biếng khuây dần rồi lại xót xa
Thương nàng băng tuyết ngọc ngà
Hồn trinh phải chịu dớp nhà khổ đau

Chốn lầu xanh bạc màu son phấn
Bán tiếng cười lận đận tấm thân
Gặp ta thơ đối họa vần
Uyên ương một cặp câu thần điểm trang

Ngày âu yếm xốn xang đàn hạc
Đêm cùng nhau chân gác tay ôm
Đi đâu kìa ánh sao hôm
Thuyền ai lẻ bóng cánh buồm sao mai?

Nghe chim én nguôi ngoai thểu não
Mùa xuân về nhắc bảo thầm ta
Nước non một dải bao la
Quê nhà huyện Tích bóng tà tịch dương

Sinh lên ngựa tìm đường trở lại
Lòng quặn đau quan ải mù sương
Nỗi niềm chạnh nhớ quê hương
Nghẹn ngào lữ khách tha phương xứ người

Khi gió Sở chân trời góc biển
Mưa Tần hoài quyến luyến lầu trang
Tầm Dương thổn thức hạc vàng
Kìa chàng Thôi Hiệu mơ màng cố hương

Chiều xế bóng phố phường nhộn nhịp
Cảnh buồn thiu chiêm chiếp tiếng gà
Tiếu thư mở cửa bước ra
Nói cười đon đả thiết tha dịu dàng

8.1.2019 Lu Hà



Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 58

Nàng âu yếm nhìn chàng tha thiết
Mắt long lanh da diết mặn nồng
Hàn huyên tâm sự vợ chồng
Hoa nô truyền gọi trong buồng ra ngay

Rèm mây cuốn chẳng hay đèn lóa
Rõ ràng đang an tọa Thúc Sinh
Trước sau đã hiểu sự tình
Bàng hoàng chàng cũng thất kinh rụng rời

Giờ ra nỗi dở cười dở khóc
Mắc vào tròng kế độc mưu gian
Người đâu lọc lõi khôn ngoan
Làm ra con ở chúa nhàn đôi nơi

Càng đau đớn rối bời câm lặng
Rồi bỗng nhiên đằng hắng tiểu thư
Cớ sao chàng lại ngồi thừ
Chặng dài mệt mỏi riêng tư nhớ nhà ?

Lâm Truy ấy cách xa ngàn dặm
Việc thương gia chẳng dám hỏi nhiều
Cạnh tranh đối thủ cao chiêu
Lẻ loi chiếc bóng cô liêu muộn phiền

Vội bày tiệc đoàn viên hội ngộ
Thiếp với chàng vui thú đêm nay
Chén thù chén tạc cho say
Hoa nô rót rượu tận tay trì hồ

Cả hai nơi chồng Ngô vợ Sở
Phận con hầu đứa ở không tên
Gía băng chẳng dám kêu rên
Nhặt khoan dìu dặt đôi bên đẹp lòng

Qùy tận mặt ngăn dòng lệ chảy
Vờ không quen lửa cháy tim gan
Hoạn Thư giả bộ nồng nàn
Yếm hồng lơi lả chứa chan ái tình

Khi vẫy bướm khi rình ong bắt
Lúc uốn lưng khép chặt cánh hoa
Gương trong lấm tấm sương nhòa
Lom khom bê chậu lòa xòa tóc mây

Sinh tận tụy canh chầy chiều vợ
Lảo đảo say tìm cớ tháo lui
Hoa nô chăm chỉ lau chùi
Hoạn Thư quát mắng chẳng vui tại mày

8.1.2019 Lu Hà



Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 59

Ngậm bồ hòn đắng cay thổn thức
Oan trái này kẻ trước người sau
Phủ quan mực chửa khô màu
Dấu son giá thú nát nhàu vì ai?

Sinh nẫu ruột hình hài thảm khốc
Nực cười thay quý tộc thương gia
Con quan nhất phẩm triều ta
Thét ra khói lửa nhân hà thảm thê

Tiểu thư vẫn đê mê hoan lạc
Bõ tháng ngày phờ phạc áng mây
Bồ đào túy lúy ngất ngây
Dồi dào sức lực canh chầy xả hơi

Tiện tỳ đây làng chơi tài nghệ
Dạo thử đàn một thể cho vui
Sinh đành chắng dám cáo lui
Hoa nô cúi mặt ngậm ngùi so dây

Nghe réo rắt vơi đầy huyết lệ
Tiếng thương đau kể lể nguồn cơn
Giọt châu lã chã tủi hờn
Rau răm cam phận tôi con cải nhà

Sinh rầu rĩ xót xa khóe hạnh
Mắt đỏ au còn trách chi ai
Mạch tương thấm ống tay dài
Đầm đìa vạt áo nét ngài ủ ê

Cùng chung tiếng hẹn thề non nước
Lại kẻ cười người khóc trái ngang
Tiểu thư vội thét mắng nàng
Đang vui mày gảy đoạn tràng làm chi?

Chàng buồn bã tội mi đáng chết
Sinh lại càng thảm thiết sụt sùi
Gượng cười nhiều đoạn thấy vui
Thôi đừng gảy nữa đủ mùi ca ngâm

Nhìn hai mặt mà ngầm trong dạ
Cuộc vui này ta đã cam tâm
Tiểu thư khấp khởi mừng thầm
Tiếng gà eo óc mưu thâm khó lường

8.1.2019 Lu Hà




Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 61

Hoạn Thư rường bớt cau có mặt
Một mũi tên bắn nát đôi chim
Hồng mao cũng đã nhấn chìm
Vào vành hoan lạc im lìm phòng the

Hết khinh trọng thị phi điều tiếng
Nặng như chì chết điếng cũng thôi
Nhẹ nhàng sợi bấc thoảng trôi
Đường đi đôi ngả xa xôi cõi trời

Biết thân phận chơi vơi bèo dạt
Hồn mây bay bằn bặt gió mưa
Đại doanh hầu hạ sớm trưa
Tiểu thư chạm mặt sao chưa yên bề?

Đêm chăn gối tràn trề âu yếm
Có điều gì dấu diếm hoa nô
Buồn phiền ấm ức chi mô
Hỏi  ra cho được khoai ngô sự tình

Nàng nhờ cậy Thúc Sinh tra cứu
Đến nướcT này phải chịu nghe theo
Cúi đầu ngọn gió hắt heo
Hoa nô quỳ xuống đèn treo bóng mờ

Trước đại sảnh dâng tờ thỉnh nguyện
Xin bề trên ân điển quang lâm
Tiểu thư ngơ ngẩn lầm rầm
Tài nên xem trọng đức tâm cũng bền

Liền trao lại ngồi bên công tử
Mới hiểu ra ý tứ rõ rà
Ví bằng ngọc bội giàu sang
Văn chương cẩm tú lầu vàng gác son

Con chèo bẻo véo von nhanh nhảu
Phận hồng nhan nương náu cửa không
Tiểu thư tủm tỉm nhìn chồng
Thôi thì ta cũng chiều lòng tịnh tâm

Vườn nhà ta Quan Âm Các dựng
Có cây trăm thước đứng từ lâu
Quản chi nắng dãi mưa dầu
Có hồ non bộ bóng câu tọa thiền

9.1.2019 Lu Hà












Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét