Thứ Sáu, 1 tháng 2, 2019

Thơ Tình Chùm Số 1.174


Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 47

Nghe nàng nói trước sau lân lý
Giữa công đường ý vị tương tri
Ngậm ngùi thương xót giải vi
Lầu xanh tránh tiếng thị phi búa rìu


Sinh chút phận hẩm hiu bèo bọt
Theo phụ thân chau chuốt bút nghiên
Gạn gùng cho bớt sầu miên
Tay nghề viết thử một thiên trình làng

Nàng lĩnh hội nhẹ nhàng múa bút
Nét rồng tiên vun vút gió bay
Uốn lưng trình trước án ngay
Quan trên tấm tắc khen hay tuyệt vời

Thơ đường luật về nơi Lý Bạch
Đỗ Phủ nào dám thách đố ai?
Bâng khuâng yểu điệu gót hài
Ngàn năm lưu luyến trang đài quỳnh giao

Tài sắc ấy đời sao đen bạc
Kiếp phong trần trôi lạc tới đây
Tao nhân mặc khách ngất ngây
Châu Trần duyên ấy vui vầy thì hơn

Thôi đừng chuốc oán hờn cừu hận
Nên thương người lận đận long đong
Bất bình dẹp bỏ là xong
Bên tình bên lý mới mong cầu hòa

Kiều lạy tạ nhạt nhòa khóe hạnh
Tiên sinh còn bức bách chi con
Xét trong gia đạo vuông tròn
Trọng tài mến đức vàng son nào bằng

Lệnh truyền kíp hoa đăng kiệu rước
Thẳng một lèo đến trước hiên nhà
Huệ lan sực nức vào ra
Thúc ông cũng hết phong ba sóng dồi

Đêm nguyên tiêu bồi hồi hàn thực
Thúc gia trang rạo rực yến anh
Yếm đào xao xuyến thâu canh
Cờ trưa điểm nước long lanh mắt huyền

Buổi thanh vắng thuyền quyên thỏ thẻ
Đã xa nhà ngày lẻ tháng dư
Riêng tư độ lượng nhân từ
Chàng nên xem xét thực hư thế nào?

Nhạt tao khang ngọt ngào cát lũy
Vẫn im hơi kẻo lụy vào thân
Tránh sao điều tiếng xa gần
Xin chàng lo liệu tính dần bài ra

Hãy trở lại quê nhà thăm viếng
Đẹp ý người đánh tiếng xem sao
Lữa lần dù có bề nào
Trở tay không kịp biển gào sóng xa

3.1.2019 Lu Hà



Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 48

Nghe những lời thiết tha khuyên nhủ
Tạm dời xa trướng rủ màn che
Thong dong Sinh trở về quê
Bánh xe khấp khểnh dãi dề nắng mưa

Thúc ông cũng tiễn đưa một đoạn
Giục giã chàng về Hoạn Thư gia
Lẽ nào cách mặt sông chia
Núi non xum họp trau tria cửa nhà

Nhìn một dải bao la phiêu diếu
Tần hoài vương rặng liễu Dương quan
Ngại ngần giọt lệ chứa chan
Cầm tay bịn rịn thở than mấy hồi

Dù non nước xa xôi ngàn dặm
Miễn làm sao trong ấm ngoài êm
Cùng chung một khúc ruột mềm
Gác son yếm thắm bên thềm trăng soi

Nghĩa đèo bồng mặn mòi cá nước
Tránh sóng cồn nói trước là xong
Cầu xin kẻ lớn rộng lòng
Năm sau xum họp thầm mong tháng ngày

Chén đưa tiễn hôm nay vời vợi
Bầu đào viên thiếp đợi năm sau
Lại cùng xướng họa cùng nhau
Chiều thu man mát nhuốm màu áo xanh

Kẻ lên ngựa người đành dứt áo
Về khuê phòng ảo não xót xa
Phong sương muôn dặm hải hà
Vầng trăng sẻ nửa canh gà nỉ non

In gối chiếc héo hon bồ liễu
Soi hồng trần ai điếu vó câu
Gió mưa thấm gội mái đầu
Cách xa vò võ đĩa dầu hư hao

Thế mới biết má đào son phấn
Có mấy ai lận đận như Kiều
Thúc Sinh tưởng nhớ sớm chiều
Tao nhân mặc khách thầm yêu đức tài

4.1.2019 Lu Hà




Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 49

Kể chi nỗi đường dài cát bụi
Nhớ chăng người thui thủi vào ra
Tùng quân thương lái xa nhà
Con quan bộ lại gọi là Hoạn Thư

Keo sơn đã thừa dư năm tháng
Ngóng trông hoài đằng đẵng thu ba
Khai hoa mãn nguyệt thiết tha
Ăn chay cầu tự Hoạn bà đốt nhang

Đường quan lộ thênh thang  rộng mở
Lắm gia nhân đầy tớ trong nhà
Người luồn kẻ cúi lão gia
Tiểu thư khéo miệng lại già tuổi khôn

Nàng âu yếm bồn chồn sóng mắt
Chàng ưu tư dìu dặt đắn đo
Bâng khuâng mặt nước thăm dò
Hồ càng im ắng nỗi lo phập phồng

Duyên ràng buộc tơ hồng oanh yến
Lệnh nghiêm đường đã đến thì nên
Nai vàng thơ dại đỗ quyên
Ve sầu thoát xác triền miên u hoài

Phong phanh chuyện chàng ngoài cửa các
Chốn đào hoa xào xạc bướm vàng
Thị phi chợ búa sỗ sàng
Đong đưa miệng lưỡi phũ phàng thế gian

Khéo ăn ở chứa chan tình nghĩa
Đã bấy lâu tròn trịa dưới trên
Gia phong lề thói giữ nền
Công dung ngôn hạnh tổ tiên phụng thờ

Đường hậu duệ ong tơ kén mật
Vẫn muộn màng trầy trật bấy nay
Đi  chùa lễ Phật cầu may
Huyền sương chày ngọc đắng cay lam kiều

Cứ thành thật biết điều phải quấy
Câù xin ta nhờ cậy ơn trên
Dại gì mang tiếng nhỏ nhen
Đỏ lòng xanh vỏ đậu nghiền ra tương

4.1.2019 Lu Hà
                                                          


Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 50

Việc đã rõ tận tường như thế
Còn giấu ta kể lể quang co
Lại còn phô diễn đủ trò
Kiến trong miệng chén còn bò đi đâu?

Làm cho phải lún sâu thêm nữa
Giãy không ra ngập ngụa bùn đen
Thân lươn chẳng biết thấp hèn
Chồng ta rồi lại đòi phen mặn nồng

Có hai đứa tâng công với chủ
Sư tử càng gầm rú thét vang
Thị uy vả miệng bẻ răng
Chồng tao đâu giống gió trăng chơi bời

Ai cũng sợ nửa lời chẳng dám
Kín như bưng mấy dặm ngậm tăm
Buồng đào công tử tới nằm
Mưa ngâu rả rích nhện tằm giăng tơ

Sinh xuống ngựa như mơ như tỉnh
Bên lầu hồng xúng xính thiết tha
Tiểu thư cười nói mặn mà
Quan san quân tử vào nhà hàn huyên

Vui chén rượu thuyền quyên má phấn
Tiệc tẩy trần hờn giận thiếp chàng
Bấy lâu xa cách mơ màng
Chỉ trong giấc ngủ mọi đằng ái ân

Xem ý tứ muôn phần êm thấm
Ai bắt ta thêm giấm chua nhà
Mấy lần Sinh định nói ra
Tóc tơ bất động hay là bỏ qua

Nào ai khảo mà mua rắc rối
Rút dây rừng sợ tội cây xanh
Môi kề má ấp thâu canh
Trai du bướm trắng gái hành chày sương

Tuần trăng hẹn long nương thuê thỏa
Nhồi phấn hoa lõa xõa mây rồng
Thiên thai đỉnh giáp non bồng
Vu thần ẻo lả tuyết hồng thảnh thơi

Tiểu thư lại những lời đâu đó
Vàng mười ta cầm cố bấy lâu
Dù cho bãi bể nương dâu
Đá vàng cho tới trắng râu bạc đầu

Đêm mộng tưởng đĩa dầu hao cạn
Mơ chàng về tát cạn biển đông
Khen thay một giải tâm đồng
Xích thằng duyên nợ vợ chồng trăm năm

Sinh thấy vợ xa xăm ánh mắt
Miệng cười xinh bát ngát hương hoa
Thuận đã vun xới thái hòa
Loan bồng phượng bế nhạt nhòa trăng soi

5.1.2019 Lu Hà



Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 51

Lời ngọt sớt mặn mòi cá nước
Vợ chồng ngâu mực thước mấy ai
Đèn khuya tỏ rạng nét ngài
Thú quê vườn tược hoa cài bướm say

Lá ngô rụng vàng bay phấp phới
Giếng vàng còn khấp khởi đầy vui
Giang hồ nuối tiếc ngậm ngùi
Việc riêng chôn dấu sụt sùi nguồn cơn

Tiểu thư cũng mừng rơn khôn xiết
Ngọn lửa lòng da diết hơn xưa
Liệu chừng miệng lưỡi đong đưa
Lâm Truy đáo hạn sớm trưa đợi chàng

Sinh nghe vậy vội vàng thổ lộ
Cách năm trời hàng họ núi tiền
Sẩy tay là mất trắng liền
Cạnh tranh đối thủ đảo điên thói đời

Khách buôn cũng dám chơi liều mạng
Sổ sách nhiều cáng đáng làm sao
Cha già khắc khổ biết bao
Bâng khuâng tư lự nghẹn ngào lệ rơi!

Nàng thổn thức đôi lời chăng chớ
Dòng trâm anh chàng nhớ không quên
Nho gia lễ giáo làm nền
Cháu con hiếu thảo tổ tiên phụng thờ

Sinh lên ngựa vẩn vơ chi nữa
Chẳng chần chừ lần lữa thời gian
Vó câu rong ruổi non ngàn
Long lanh đáy nước giang san chập chùng

Tiểu thư khóc não nùng thảm thiết
Tìm mẫu thân kể hết sự tình
Mưu sâu rắp sẵn cực hình
Trách chàng bạc bẽo phận mình hẩm hiu

Đành bả lả dập dìu oanh yến
Chờ thời cơ tống tiễn chàng thôi
Lâm Truy đường bộ xa xôi
Tắt theo hải đạo tới nơi lại gần

Dưới trướng sẵn gia nhân đầy tớ
Toàn những tên mỏ đỏ răng nanh
Thuận buồm xuôi gió sẽ nhanh
Mang theo thừng chão quấn quanh mu rùa

Hoạn bà đã chịu thua mưu chước
Tấm tắc khen từng bước quỷ thần
Bàng Quyên Tôn Tẫn tủi thân
Khổng Minh cũng phải tần ngần ngẩn ngơ

5.1.2019 Lu Hà






Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét