Chủ Nhật, 5 tháng 12, 2021

Thơ Tình Chùm Số 1.400

 

Gửi Thày Bodmer Tôn Kính

Cảm xúc thơ Wieland bài 5

 

Tạo ra những linh hồn

Mềm mại về cảm  giác

Nỗi khát khao kinh ngạc

Trái tim bậc siêu phàm

 

Vinh quang ấy muôn năm

Hình ảnh bao phụ nữ

Trong bóng đêm tư lự

Bản năng thật đáng yêu

 

Ngọn gió thổi phiêu diêu

Bởi quốc gia ngăn cách

Trải qua bao bức bách

Hàng thế kỷ âm thầm

 

Tiên tri đã nảy mầm

Trên đỉnh Olympus

Vẻ đẹp càng thôi thúc

Nàng thơ trước mắt tôi

 

Sông Elbe bồi hồi

Màu áo xanh kiều diễm

Phô bày không dấu diếm

Hoan lạc giữa lùm cây

 

Hàng lau sậy ngất ngây

Say đắm cùng rừng liễu

Nhẹ nhàng gọi zephyr

Non nỉ lẫn tiếng đàn

 

Bác ái khắp trần gian

Horace thanh bạch

Socrates thần thánh

Fliny của tôi

 

Lung linh ánh mắt cười

Bodmer nhìn cây cột

Bầy dã man ngu dốt

Dưới chân núi săn lùng

 

Satyr cũng khốn cùng

Tán lá Homeric

Giọt mưa rơi rả ríc

Thoát khỏi nỗi âu lo

 

Vì sáng tạo tự do

Văn chương cần muôn vẻ

Hỡi Breitinger

Thấp thoáng bạn Langen

 

Mêsia chứa chan

May mắn sao số phận

Những con cừu lận đận

Hạnh phúc tới thiên đàng.

 

Nguyên tác: “ Ode.to Mr. Bodmer“   

27.11.2021 Lu Hà

 

 

Khoai Lang Và Củi Gộc

(Cảm hứng từ một bức ảnh)

 

Anh chàng nào đó da nâu

Chị kia da đỏ hai bầu mông to

Xứng đôi vừa lứa khỏi lo

Mẹ cha hai họ thăm dò nông sâu

 

Lom khom cam chịu cúi đầu

Anh hùng sừng sững vuốt râu mỉm cười

Thiếp chàng ân ái lả lơi

Nỉ non các kiểu tả tơi sớm chiều

 

Khoai lang củi gộc lắm chiêu

Lửa lòng nhen nhóm phiêu liêu bếp hồng

Dìu nhau lên nẻo tiên bồng

Ngọc hoàng quát hỏi vợ chồng chúng bay

 

Thiên đình đâu để vui say

Thói quen lang chạ phô bày công khai

Sinh ra trong cõi trần ai

Chí Phèo thị Nở lai dai làm càn

 

Gần xa nô nức thế gian

Trai thanh gái lịch nồng nàn yêu thương

Cha ông theo đạo cương thường

Chẳng như khoai củi tơ vương bụi bờ.

 

27.11.2021 Lu Hà

 

 

Tiếng Thở Dài

Cảm xúc thơ Wieland bài 6

 

Khắc khoải tiếng thở dài

Lẽ nào em chạy trốn

Để mặc anh khốn đốn

Não nề suốt canh thâu

 

Giờ nương náu ở đâu

Dịu dàng thành trống rỗng

Nghẹn ngào cơn tuyệt vọng

Dao cứa nát trái tim

 

Có miệng cũng im lìm

Bởi lòng đau nhức nhối

Một tình yêu tội lỗi

Vô ích Plato

 

Như cánh chim tự do

Đại dương xa biền biệt

Sophie buồn thảm thiết

Giọt nước mắt thiên đàng

 

Thương nhớ kẻ lang thang

Nghĩa trang nhìn côi cút

Gió mùa đông heo hút

Tuyết phủ kín đôi chân

 

Ôm mặt khóc tủi thân

Trước thiên thần hãnh diện

Những bóng ma xuất hiện

Đung đưa cặp vú cao

 

Thiên đường hết vui sao

Bật tiếng cười khanh khách

Âm thanh nghe oán trách

Nấm mộ cỏ xanh rờn

 

Bầy đom đóm chập chờn

Ánh sáng xanh tao nhã

Thề trăm năm vàng đá

Thần chết cướp em đi

 

Khúc nhạc Elegie

Anh cho vào đĩa hát

Nửa hồn mây khao khát

Nức nở trên ngọn cây

 

Ariel ngất ngây

Đôi mắt ai tĩnh lặng

Bên bờ sông hoang vắng

Giữa những gốc linh sam

 

Mùi thơm như trái cam

Phảng phất tà áo trắng

Cõi trần gian cay đắng

Bao kỷ niệm u hoài

 

Năm tháng chẳng nguôi ngoai

Ánh trăng vàng dang dở

Phải đâu là vô cớ

Run rẩy nắm tay tôi

 

Khuân mặt em xa xôi

Tình yêu không dạy trước

Làm sao mà biết được

Trong lớp học ái ân.

 

Nguyên tác: “ Elegie“      

28.11.2021 Lu Hà

 

 

Bạn Schinz Của Tôi

Cảm xúc thơ Wieland bài 7

 

Khi bạn ôm Daphnen

Mắt cô em kiều diễm

Schinz không hề dấu diếm

Ôi trái tim vị tha

 

Cánh đồng cỏ bao la

Bao tháng ngày trông ngóng

Ngọn lửa lòng nóng bỏng

Khát khao mấy tầng trời

 

Thiên Chúa đã mỉm cười

Cho linh hồn của bạn

Thân thể mềm đầy đặn

Đang bần bật run lên

 

Khúc khích các nàng tiên

Sự ngây thơ khờ dại

Hi vọng gì trở lại

Mây mù mịt tiêu tan

 

Đường ghập ghềnh gian nan

Cõi trần gian hiu hắt

Chất chứa niềm chua chát

Khóc cho sự tồn vong

 

Cuộc sống mãi long đong

Ngược xuôi tìm hạnh phúc

Thày Bodmer thúc giục

Tinh thần Socrate

 

Muôn dặm nẻo sơn khê

Cùng Wieland dấn tới

Vầng trán cao vời vợi

Lánh xa sự bon chen

 

Trong vòng tay Daphen

Kích thích ra dị biệt

Một tình yêu minh triết

Đằm thắm mãi không rời

 

Bạn Schinz của tôi ơi!

Mong ước chi ác ý

Hãy thôi đừng nghi kỵ

Lan tỏa giữa hai ta.

 

Nguyên tác: “ Ode to Schinz“   

29.11.2021 Lu Hà

 

 

Ngọn Lửa Lòng

Cảm xúc thơ Wieland bài 8

 

Mịt mù khói sương bay

Không thể nào thấy được

Linh hồn em giảo bước

Khao khát trái tim anh

 

Olympus vinh danh

Trên đỉnh cao ngự trị

Đấng toàn năng bài trí

Sức mạnh các thiên thần

 

Cõi trần gian xa gần

Rầu rĩ nhiều đau khổ

Dưới vầng trăng thổ lộ

Nghe tiếng khóc nghẹn ngào

 

Anh phải biết làm sao

Trong màn đêm sợ hãi

Bầy thú hoang điên dại

Bộ lông trắng mượt mà

 

Người con gái rên la

Với nỗi đau bất tử

Anh không cần do dự

Phân biệt rõ chính tà

 

Cánh đồng cỏ bao la

Những bộ xương lố nhố

Chập chờn từng ngôi mộ

Đòi lại sự công bằng

 

Miền tuyết lạnh giá băng

Giấc mộng tìm Doris

Toàn thân anh kiệt sức

Rơi xuống đáy vực sâu

 

Rụng rời trước cây cầu

Ma quỷ cười khanh khách

Luân hồi đòi thử thách

Nối lại mối duyên tình

 

Quên sao truyện tử sinh

Ngày hai ba tháng tám

Thật tối tăm ảm đạm

Đã chia cắt đôi ta

 

Với tấm lòng vị tha

Tâm hồn người thanh bạch

Hết muộn phiền oán trách

Trong vòng tay Bodmer

 

Còn nữa là Schinzen

Hãy nhanh lên Doris

Đôi cánh chim bịn rịn

Chúng mình vẫn yêu nhau

 

Rồi kẻ trước người sau

Tới thiên đường hưởng phúc

Ngọn lửa lòng thúc giục

Niềm vui sướng tận cùng.

 

Nguyên tác: “ Ode.1“      

30.11.2021 Lu Hà

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét