Chủ Nhật, 4 tháng 7, 2021

Thơ Tình Chùm Số 1.348

 


Thư Ngỏ Về Cựu Ước

Cảm xúc thơ Goethe bài 156

 

Missive cựu ước

Từng trang sách viết dài

Thế kỷ chẳng nguôi ngoai

Thịt người xin dâng hiến

 

Đấng tối cao hiện diện

Tình yêu thương bao la

Cây phát sáng chói lòa

Để an lòng nhân loại

 

Hãy dừng tay hủy hoại

Ta có rượu có vàng

Bởi bằng sự siêng năng

Phần thưởng càng cao quý

 

Không phiền hà quỵ lụy

Mòn mỏi chiếc răng cùn

Rừng xương trắng mối đùn

Rêu rao về đạo đức

 

Những trái tim rạo rực

Nôn nao ngọn lửa lòng

Bao kiếp người long đong

Thiên nhiên nhìn thực tế

 

Hiểu rõ từng sự thể

Niềm vui thế giới này

Nếm trải những đắng cay

Trên con đường nhận thức

 

Ước mơ nào hiện thực

Thịt nấu chín chiên lâu

Bọt bia đã sủi ngầu

Thậm chí không lau miệng

 

Hết tranh giành từng miếng

Thời thú vật hoang sơ

Tình đôi lứa đợi chờ

Xây dựng đời hạnh phúc

 

Thời gian luôn thúc giục

Nhân loại sống ôn hòa

Thảnh thơi hái chùm hoa

Tận hưởng cùng với vợ

 

Lăng xăng bên đàn chó

Chẳng phải đảo phước lành

Kinh thánh cầu chưa thành

Tới thiên đường vĩnh cửu.

 

Nguyên tác:“Sendschreiben”

4.3.2021 Lu Hà     

 

 

Khuân Vàng Hy Vọng

Cảm xúc thơ Goethe bài 157

 

Trăng Dornburg đang lên

Ngày hai nhăm tháng tám

Năm một tám hai tám

Lẽ nào em bỏ anh?

 

Lờ mờ ánh sáng xanh

Bởi đám mây bao phủ

Thành ngôi sao ủ rũ

Xa cách với tình yêu

 

khoảng không gian phiêu diêu

Trong sáng và tinh khiết

Trái tim càng da diết

Nhịp đập nhanh đớn đau

 

Tuần hoàn nối tiếp nhau

Tới tận đêm tháng chín

Sớm vườn hoa bịn rịn

Thung lũng màn sương tan

 

Tưng bừng khắp dân gian

Bỗng gió đông hun hút

Đường nắng vàng dâm bụt

Xa xăm cuối chân trời

 

Hoàng hôn trăng mỉm cười

Cái khuân vàng hy vọng

Cho đời say giấc mộng

Ân ái mãi không thôi!

 

Nguyên tác:“Trăng Tròn Đang Lên”

4.3.2021 Lu Hà     

 

 

Mừng Hụt

Cảm xúc thơ Goethe bài 158

 

Hy vọng là chú rể

Không ngờ lại tiêu tan

Sự nuối tiếc than van

Mấy đêm ròng mất ngủ

 

Hồn cô đơn ủ rũ

Trằn trọc mãi  không thôi

Mắt nhắm hờ buông xuôi

Mặc sòng đời đen đỏ

 

Bát nước đầy đổ vỡ

Trái tim đã tổn thương

Ngao ngán suốt canh trường

Eo óc gà gáy sáng

 

Đành ngậm cay nuốt đắng

Một tình yêu đơn phương

Cảnh ngộ thật thê lương

Cô dâu không xuất hiện

 

Đừng thề non hẹn biển

Trót lưỡi với đầu môi

Phù du bèo bọt trôi

Dòng ái tình tĩnh mịch

 

Em bỏ đi mất tích

Anh ngơ ngác đợi chờ

Sóng ngăn cách đôi bờ

Biền biệt màu xanh thắm

 

Con thuyền tình chìm đắm

Trên đại dương mênh mông

Em là gái không chồng

Anh thành trai mất vợ.

 

Nguyên tác:“Chú Rể”

5.3.2021 Lu Hà     

 

 

Nửa Đêm Thức Giấc

Cảm xúc thơ Goethe bài 159

 

Lấp ló trên bầu trời

Những vì sao bất hạnh

Có gì mà kiêu hãnh

Sự vĩnh cửu đáng thương

 

Xinh đẹp bảng chỉ đường

An  lòng người thuyền trưởng

Nhân loại không tán thưởng

Thiên thần cũng hững hờ

 

Thổn thức đời bơ vơ

Lẻ loi như sỏi đá

Xếp hạng chưa có giá

Bởi không có tình yêu

 

Tôi tận hưởng sớm chiều

Trong vòng tay ân ái

Ôi Roma vĩ đại

Thức dậy lúc nửa đêm

 

Trên chăn nệm êm đềm

Với một cô gái Ý

Bậc hồng nhan tri kỷ

Vũ trụ đã chết rồi.

 

Nguyên tác:“Suy Nghĩ Ban Đêm”

6.3.2021 Lu Hà     

 

 

Cái Cốc Của Tôi

Cảm xúc thơ Goethe bài 160

 

Cốc chạm hình tinh xảo

Nâng niu cả hai tay

Vàng bạc tuyệt vời thay

Vui buồn tôi dùng uống

 

Thần Cupid ưa chuộng

  lự rồi mỉm cười

Xót xa một kiếp người

Không thể nào hiểu nổi

 

Này anh chàng tội lỗi

Ma quỷ dắt tới hồ

Rượu  nhấn chìm cơ đồ

Linh hồn và thể xác

 

Mật ngọt đâu có khác

Say  xưa tới lấp đầy

Sớm tối cứ ngất ngây

Với Linda xinh đẹp

 

Động ái tình đã khép

Thần Amor lăm le

Trái tim của Psyche

Ngọn lửa lòng mãnh liệt

 

Mũi tên bay thảm thiết

Vulcanus thợ rèn

Với chiếc búa vốn quen

Tạo ra nhiều sấm sét

 

Cốc vàng càng rõ nét

Điêu khắc khéo léo sao

Rượu nho rót đầy vào

Mơ ước mình hạnh phúc.

 

Nguyên tác:“Cốc”

7.3.2021 Lu Hà     

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét