Thứ Bảy, 17 tháng 4, 2021

Thơ Tình Chùm Số 1.340

 


Hoài Cảm Về Chữ Xuân

 

Có những năm lăm xuân

Thật vô tiền khoáng hậu

Đệ nhất giai nhân cấu

Chi ngôn cụ Nguyễn Du

 

Chữ nghĩa vạn thiên thu

Sẽ muôn đời bất diệt

Nỗi niềm riêng thống thiết

Giọt lệ thấm trang Kiều

 

Trường tình hận phiêu diêu

Bút pháp cao vời vợi

Cả nhân loài ca ngợi

Vang vọng tiếng Việt Nam

 

Từ tác phẩm lam nham

Mà tình thơ chan chứa

Xuất xứ bên tàu khựa

Cảm hoài đáy biển sâu

 

Tân sửu viết mấy câu

Khai tâm mừng năm mới

Cõi trời Tây chới với

Ngôn ngữ dân tộc ta

 

Biển cả rộng bao la

Ví bằng tâm hồn Việt

Những trái tim da diết

Mùa xuân nói chữ xuân

 

Ghi chú: Cả tập Truyện Kiều cụ Nguyễn Du đã 55 lần viết đến chữ xuân ứng 55 tuổi thọ của cụ.

9.2.2021 Lu Hà

 

 

 

Xuân Tân Sửu

 

Xuân tân sửu năm nay

Tuyết rơi bóng ruồi bay

Dưới ngọn đèn mờ ảo

Tinh cầu có ai hay

 

Thiên hạ vẫn ngủ say

Mà sao chưa tỉnh ngộ

Còn tranh giành thách đố

Cắn xé mãi chi hoài?

 

Thế kỷ chẳng nguôi ngoai

Cụ đồ buồn câu đối

Hồn phách xưa lạc lối

Còn lưu lạc nơi nao?

 

Mùa xuân hết xôn xao

Trai gái đi trẩy hội

Đầy đường nằm hấp hối

Bệnh dịch corona

 

Bầy ác quỷ yêu ma

Từ lòng đất chui lên

Gây sợ hãi triền miên

Đòi phân chia của cải

 

Thế lực ngầm điên dại

Công khai hút máu người

Cùng trác táng ăn chơi

Nhuộm đen bao thế hệ.

 

9.2.2021 Lu Hà

 

 

 

Khung Cửi Buồn

Cảm xúc thơ Goethe bài 123

 

Người thanh niên cô đơn

Văng vẳng nửa cung đờn

Khóc tình nhân đã mất

Đom đóm bay chập chờn

 

Cô thợ dệt tủi hờn

Một mình ngồi thui thủi

Ánh mặt trời khuất núi

Con quay kéo thời gian

 

Bao giọt lệ chứa chan

Sợi tơ đứt làm đôi

Thổn thức đập bồi hồi

Trái tim yêu vĩnh biệt

 

Nỗi lòng chàng thống thiết

Khi bế cô ấy lên

Hồn thiêm thiếp về miền

Phách lạc vùng băng giá

 

Ánh trăng vàng mệt lả

Côi cút sự chia ly

Con thoi chẳng định kỳ

Hẹn gặp ngày tái ngộ.

 

Nguyên tác:“Con Quay”

8.2.2021 Lu Hà     

 

 

Tự Biện Lý

Cảm xúc thơ Goethe bài 124

 

Tôi sẽ quyết không nói

Đứa con đó với ai

Chỉ có một không hai

Tôi là người trung thực

 

Tôi đã có ý thức

Với vai trò làm mẹ

Tôi chẳng cần chia sẻ

Cổ anh ấy dây vàng

 

Mũ rơm đội dễ dàng

Nông dân hay quý tộc

Lai lịch về nguồn gốc

Vậy mong vị mục sư

 

Coi đó chuyện riêng tư

Không cần tòa giám hộ

Lao xao tiếng khạc nhổ

Đồ đĩ điếm già mồm

 

Thẩm phán ngồi chồm hôm

Cán cân cầm bé tí

Chế nhạo cười khinh bỉ

Nó là con của tôi

 

Công lý được quyền nuôi

Lớn khôn cho xã hội

Cũng chẳng cần chi vội

Tương lai của gia đình

 

Không phạm tội đại hình

Như muôn loài thụ tạo

Sinh sản cần đảm bảo

Hồng ân Chúa đã cho

 

Các ông khỏi phải lo

Sự sống của con tôi

Một người mẹ đơn côi

Hãy để yên như vậy.

 

Nguyên tác:“Tại Tòa”

8.2.2021 Lu Hà     

 

 

 

Gan Lỳ

Cảm xúc thơ Goethe bài 125

 

Ngày mai là lễ hội

Thánh Martin dưới làng

Người vợ hiền dịu dàng

Thiết tha nhào bột bánh

 

Cốt sao cho chóng vánh

Ngọn lửa hồng lom lem

Cơn tình ái thòm thèm

Miền núi cao hoang dã

 

Nằm trên giường cho đã

Mở rộng cánh cửa buồng

Cả hai thích trần truồng

Ngần ngại cài then cửa

 

Nóng dần lên một nửa

Muốn rục rịch trăm năm

Nhưng đều phải ngậm tăm

Đặt cược không mở miệng

 

Phải im hơi lặng tiếng

Nói tục chốt cửa liền

Mây mưa khéo thôi miên

Dụ hai người khách lạ

 

Từ xa đến mệt lả

Ngó trước lại nhìn sau

Ngạc nhiên họ nhìn nhau

Đèn tắt lò than đỏ

 

Bánh rán ngon ở đó

Liền cầm lấy ăn ngay

Nhưng khách đâu có hay

Chủ nhà trong bóng tối

 

Không thấy ai la lối

Thi gan phải nằm yên

Nếu nói câu đầu tiên

Vợ chồng đều cố tránh

 

Bỗng anh chàng hạch sách

Ai bán rượu cho tôi

Cô nàng thật bồi hồi

Ngồi xổm lên hạnh phúc

 

Chốt cửa ngay lập tức

Họ ăn không trả tiền

Giá bột gạo đang lên

Ngày mai là hội thánh.

 

Nguyên tác:“ Gutmann Và Gutweib ”

9.2.2021 Lu Hà     

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét