Thứ Ba, 7 tháng 3, 2017

Thơ Tình Chúm 891



 


Sơn Thủy Hữu Tình
họa thơ Phi Anh: Bức Tranh Thủy Mặc

Lão hạc loay hoay để ngáy đèo
Mệt nhoài xương cốt bỗng chim reo
Cỏ non gối đệm no tròn giấc
Cành lá màn giăng đói ngoẹo theo
Giở nắm cơm con mồm méo xệch
Mở chai mắm nhỏ muỗi bay vèo
Suối trong bống đỏ từ khe núi
Cò vạc mò tôm đục gốc bèo


7.3.2017 Lu Hà




Lời Tâm Sự Của Em
Cảm dịch thơ Xuân Quỳnh: Nói Cùng Anh

Em biết đó là điều cũ kỹ
Chuyện tình yêu tối kỵ nói ra
Những gì là của chúng ta
Niềm vui gắn bó dễ mà san đôi

Đâu so sánh núi đồi cao thấp
Để ngậm ngùi hấp tấp chia lìa
Nỗi đau bất tận bên rìa
Rừng hoang thay thế đầm đìa mưa rơi

Thương cánh bướm chơi vơi thấp thỏm
Đóa hoa kia kia thâu tóm trái tim
Không gian cô quạnh im lìm
Câu thơ nặng hạt nhấn chìm biển sâu

Chẳng có gì âu sầu vĩnh viễn
Màu phù tang dâng hiến bao la
Cỏ xanh khí quyển quan hà
Không mùi không vị gọi là oxy

Đời dâu bể phân kỳ bèo bọt
Đóa phù dung thảng thốt xót xa
Lúc tròn khi khuyết gương nga
Cuối thu mờ ảm chiều tà gió đông

Chỉ mong được cánh đồng dĩ vãng
Cho ngày mai thấp thoáng tương lai
Phong phanh dải lụa nét ngài
Chùm hoa trang sách nguôi ngoai lụy phiền

Mủa xuân đến thiên nhiên rực rỡ
Trái tim em thách đố sống còn
Tấm lòng chan chứa vàng son
Tâm hồn thực sự nước non như người.

7.3.2017 Lu Hà




Dứt Từng Khúc Ruột
Cảm dịch thơ Nguyễn Kim: Xót Xa

Thơ em viết xé từng khúc ruột
Biết làm sao tim buốt nhói đau
Luân hồi lần lữa trước sau
Trần gian bạc bẽo vàng thau bụi mờ

Chữ đuổi theo bơ vơ thuyền ái
Cuộc bể dâu tê tái đoạn trường
Đôi bờ sóng vỗ đại dương
Gọi nhau í ới quê hương hẹn về

Hồn mênh mang dãi dề năm tháng
Bước phong trần cay đắng xót xa
Bâng khuâng khắc khoải canh gà
Cuốc kêu eo óc trăng tà mờ soi

Xóm làng xưa mặn mòi cá nước
Dòng Hương Giang thốn thức tiếng chim
Tình như phận cải duyên kim
Dập vùi bão tố đắm chìm biển sâu

Mái tóc anh bạc màu sương gió
Bóng hình em ngọn cỏ lá cây
Bần thần giây phút ngất ngây
Sen vàng bảng lảng vui vầy thế thôi

Hạt mưa thu núi đồi xa tít
Ngước mắt lên thở hít khí trời
Phập phồng lồng ngực chơi vơi
Trên mây bỗng thấy tiếng cười ròn tan.

7.3.2017 Lu Hà




Khi Gió Xuân Về
Cảm hứng thơ Nguyễn Kim: Chiều Quê Hương

Mỗi khi én lượn bướm bay
Gió xuân khắc khoải hương say nỗi niềm
Trăm hoa đua sắc quanh thềm
Bạch liên phượng vĩ êm đềm bóng giăng

Sóng hồ tăm cá mênh mang
Hồn thơ mát rượi hỡi chàng thi nhân
Yêu xa rồi lại thương gần
Phù dung bèo bọt bước chân phong trần

Xót xa cây gạo gốc phần
Tháng năm vò võ tần ngần sương rơi
Rằng người thứ lữ chốn nơi
Có còn nhớ tới một thời xa xăm

Vườn thanh dưới ánh trăng rằm
Ruộng dâu vun xới chăn tằm ươm tơ
Công anh ai nỡ hững hờ
Mà sao giông tố đôi bờ biệt ly

Em buồn nửa mảnh nhung y
Tro tàn lơ lửng kinh kỳ mờ xa
Ngậm ngùi một dải ngân hà
Một vầng sao lạ thiết tha nhắn hoài

Nửa vòng trái đất gót hài
Trán nhăn tự lự thở dài vấn vương
Bồi hồi tiếng vọng quê hương
Đò thuyền vắng vẻ tịch dương đợi chờ!

7.3.2017 Lu Hà




Chiều Nắng Nhạt
Cảm dịch thơ Xuân Quỳnh: Sân Ga Chiều Em Đi

Chiều nắng nhạt vấn vương gió lộng
Bụi bám đầy còi rống ba lô
Dòng người xuôi ngược ô hô
Em đi nghĩa vụ cơ đồ nước non

Cay khóe mắt bồng con đứng đó
Gạch đá lăn nóng đỏ bàn chân
Khom lưng ngơ ngác bần thần
Tóc xòa ngang trán tủi thân nghẹn ngào

Tay nắm tay thì thào chan chứa
Một thoáng thôi lòng đã bắc nam
Xót xa thiếu ánh trăng rằm
Sơn khê vực thẳm tối tăm mịt mù

Rừng cây lạ vi vu xào xạc
Đàn trâu cày xơ xác bước qua
Trái cây ngọt lịm bốn mùa
Mô tê răng rứa sim mua trắng đồi

Anh ở lại bồi hồi thương nhớ
Ngọn đèn mờ vò võ trang thơ
Hoa trên cửa sổ bơ phờ
Giọt sương lã chã hững hờ trăng lên

Trong giấc ngủ sầu miên khắc khoải
Cuốc kêu thương tê tái đoạn trường
Hoàng hôn khuất bóng tà dương
Đông về heo hút thê lương mái đầu

Thời gian trôi bóng câu vội vã
Bên vỉa hè thuốc lá chè tươi
Khát khao nghe một tiếng cười
Nụ hôn thầm lặng của người anh yêu!

Bờ dương liễu tiêu điều buồn bã
Tháp hồ gươm bóng ngả lá bay
Hàng cây vú sữa hết say
Thơm mùi mật chín heo may áo sờn!

7.3.2017 Lu Hà






Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét