Thứ Hai, 6 tháng 3, 2017

Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Thu Hà Diễn Ngâm Phần 35



Cố thi sĩ Đinh Hùng viết bài thơ 7 chữ “ Gặp Nhau Lần Cuối“ 7 khổ 28 câu. Tôi cảm dịch sang thể thơ song thất lục bát có rút ngắn lại còn 6 khổ 24 câu. Thời thi sĩ Đinh Hùng là thời kỳ thơ mới phát triển, các vị thi sĩ  nhà ta có xu hướng biến đổi thơ đường luật thất ngôn bát cú hay tứ tuyệt thành thể thơ 7 chữ trường thiên không
cần đối câu đối chữ nữa để tả tình. Có sự lạ xuất hiện thêm thơ 8 chữ nhưng song thất lục bát thì lại viết rất ít là một điều đáng tiếc. Thơ song thất lục bát rất hợp với lối ngâm thơ tao đàn. Có lẽ song thất lục bát làm ra là để ngâm nga. Thật là tôi có duyên may mới gặp cô Trần Thu Hà trên cõi đời này, cô ta lại có sở trường về ngâm thơ, riêng thơ song thất lục bát rất hợp với âm điệu Huế. Nghe sao mà réo rắt thanh cao thế, chả khác chi nơi cung đình vua chúa phong lưu đài các ngày xưa vậy.


Chỉ Một Đêm Thôi

Cảm dịch thơ Đinh Hùng: Gặp Nhau Lần Cuối

Đinh Hùng là người có sở trường làm thơ theo lối tuợng trưng siêu hình học. Tôi cảm dịch thơ anh dĩ nhiên cũng là theo trường phái siêu nhiên hư hảo huyền hoặc phiêu linh, thả hồn dong chơi nơi chân trời góc biển, cả  trên thiên đàng, thiên thai, bồng lai và mộ địa suối vàng âm u. Chỉ một đêm thôi là đủ thỏa mãn với khát khao của linh hồn.

“Ngồi bên cạnh em buồn rười rượi
Đau đáu nhìn buốt nhói tim đau
Tập thư nay đã úa màu
Mưa thu lã chã nát nhàu cỏ cây“

Đây là Đinh Hùng đấy chứ không phải tôi đâu nhé. Tôi chỉ là kẻ mượn hồn thoát xác ve mà thôi. Tôi chả có cô người yêu nào xấu số mệnh yểu đoản thọ chết sớm cả. Thi sĩ nhớ người yêu dở tập bản thảo hay sổ thơ mà tưởng tuợng ra có người con gái ngồi cạnh mình.

“Giun dế khóc canh chầy lảo đảo
Ngọn đèn mờ hư ảo bờ môi
Hôn nhau lần cuối thì thôi
Năm nào gió thoảng bồi hồi lòng anh“

Đây là kiểu hôn gió chứ không phải ngáp gió. Linh hồn lạc vào cõi hư vô, miền vô thức mới có. Qúy lắm đấy không phải ai cũng dễ mà mơ màng có cảm giác, ảo giác như vậy.

“Bình hương cũ cũng đành chịu vậy
Em của anh run rẩy tàn nhang
Bàn tay mềm mại nhẹ nhàng
Xót xa bướm trắng mơ màng dần xa “

Một cảnh giới liêu trai ma mị. Đọc đến đâu qúy vị cũng phải nên nhắm mắt lại mà mường tuợng ra như thế, như thế và như thế nhé…. Để hiểu thấu đáo ý nghĩa của chữ: Bình Huơng cũ, tàn nhang, bướm trắng mời các bạn tham khảo thêm:

Nhớ đồi Tím Hoa Sim
kính tặng nhà thơ Hữu Loan

Gió sớm hương về sợi nắng thu
Bâng khuâng tâm dạ giọt sương tà
Thương chàng thi sĩ dòng sông mã
Nhớ vợ hồn ma hẹn bóng chờ

Nước mắt thành sông suối đã lâu
Nỗi niềm đau khổ suốt canh thâu
Trái tim thi sĩ tình trong trắng
Hồn đã ghi sâu tấm mộng đầu

Tôi đọc bài thơ của Hữu Loan
Tấm lòng thương vợ hỡi thi nhân
Gọi anh như thuở ngày xưa đó
Khắc khoải trong tim một nỗi buồn

Tức tưởi người đi tiếng nghẹn ngào
Thương anh vệ quốc cuả ngày xưa
Hành quân ngang trái muà sim chín
Tím cả lòng anh những xế tà

Mái tóc còn xanh ửng má đào
Tình nàng dấu kín lúc khi nào?
Mẹ cha dạm hỏi mà chẳng biết
Như quả tim non trái chín muà

Từ chiến khu ba anh đã về
Không đòi áo cưới gái làng quê
Hương thơm giản dị màu sim tím
Thơm mái tóc xanh hẹn nỗi thề

Mấy ngày nghỉ phép cưới là đi
Đọng lại môi anh một nụ cười
Thương em gái nhỏ chiều quê ấy
Trằn trọc mưa rừng nhớ mãi thôi

Anh biết làm sao được hở trời
Dòng sông rờn rợn quấn em đi
Lưả tình đôi lưá muà sim chín
Chẳng trọn tuần trăng hẹn lỗi rồi….

Anh chạy về thăm bóng xế tàn
Mẹ ngồi mộ tối khóc thương con
Bình hoa ngày cưới tàn đông lạnh
Mái tóc còn xanh búi chưả tròn

Số kiếp loài người bạc thế sao?
Thương anh vệ quốc thuở khi nào
Phu thê chăn gối chưa tròn tháng
Mà đã âm dương cách trở sầu

Nặng nghĩa ân tình ôi thế nhân
Bài thơ muôn thuở nấc nguồn cơn
Thương đau cho dấu đồi sim tím
Nhớ hẹn chiều quê lúc xế tàn

Nếu phải một đời đi vắng xa
Tình quê Nam Việt vẫn bao la
Hôm nay ngồi đọc đồi sim tím
Vương vấn lòng ai nỗi nhớ nhà….

24.8. 2008 Lu Hà



Thắp Nén Hương Sầu
chuyển thể thơ Hữu Loan: Màu Tím Hoa Sim

Phận là gái ba anh bộ đội
Xa gia đình ở mãi chiến khu
Em trai còn bé ngây thơ
Vẫn chưa biết nói mẹ già em thương

Tôi Hữu Loan người chồng vệ quốc
Đợi chờ em mái tóc còn xanh
Kết hôn ngày đẹp tháng lành
Không đòi áo cưới, yêu anh trọn đời

Tôi tranh thủ mấy ngày vội vã
Đôi giày đinh tầm tã hành quân
Bùn lầy lưá tuổi đang xuân
Em cười xinh xắn tâm hồn ngất ngây

Chàng độc đáo em say giản dị
Tình vợ chồng đắm đuối yên vui
Cưới xong buồn bã ra đi
Mấy ngày nghỉ phép ngậm ngùi trăng suông

Cứ ái ngại tào khang nồng thắm
Gái có chồng ảm đạm chiến tranh
Cuộc đời vệ quốc chiến binh
Biết đâu vĩnh biệt khi mình hy sinh?

Cũng khối kẻ rừng xanh núi đỏ
Nắm xương tàn cổ độ trăng thu
Linh hồn lạc lối quê nhà
Tìm người vợ trẻ mịt mù mưa rơi!

Nhưng không chết người trai khói lưả
Mà chết người em gái hậu phương
Em tôi một buổi bên sông
Cuốn trôi rờn rợn thê lương não nùng

Tôi xin phép về làng thăm mộ
Mẹ tôi ngồi lã chã thương đau
Chiếc bình hoa cưới ngày xưa
Muội tàn bám lạnh âu sầu âm u

Thương mái tóc vẫn chưa tròn búi
Vội ra đi buồn tủi hoàng hôn
Ái ân chưa trọn trăng tuần
Để anh côi cút tấm thân phong trần

Vẫn chưa thuả lời trăn ý trối
Dặn gì nhau lần cuối em ơi!
Ngày xưa đồi tím sương rơi
Áo em cũng tím lòng tôi ngẹn ngào

Tôi nhớ lại đèn khuya vắng vẻ
Một mình em vá áo cho chồng
Miệt mài trọn cả đêm trường
Bát cơm miếng nước tình thương dạt dào

Chiều Đông bắc rừng mưa u ám
Ba người anh thê thảm bi thương
Cái tin em gái trôi sông
Đi nhanh hơn cả lấy chồng mừng vui!

Gió thu sớm ngậm ngùi mây nước
Dòng sông quê bàng bạc trăng tàn
Em trai mới lớn chưá chan
Ngỡ ngàng ảnh chị lệ tràn bờ mi

Gió hiu hắt mây trời bảng lảng
Chiều hành quân qua những đồi sim
Cỏ vàng héo uá trong tim
Nỗi buồn day rứt im lìm bước đi

Muà sim chín lòng tôi tha thiết
Cảnh chiều hoang biền biệt Ninh ơi!
Ai hò biển lá xa xôi
Vô tình ác ý giưã đời thương đau...

Chiều hoang tím vàng thu chẳng dứt
Tôi ngân nga da diết lời ca
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh chết sớm mẹ già chưa khâu...

Muà sim chín càng đau rớm lệ
Gió thông reo tê tái hồn thơ
Nấm mồ cỏ dại hoang vu
Có ai thắp nén hương sầu cho tôi!

20.3.2010 Lu Hà


“Tóc lõa xõa mây ngà trăng lạnh
Mùi phấn son đỏng đảnh buông lơi
Thôi miên ánh mắt nụ cười
Lạc miền huyền diệu tìm nơi tự tình“

Tả cảnh tư tình với hồn ma trinh nữ.

“Dòng lệ chảy dáng hình tiều tụy
Ướt thấm vai túy lúy men say
Rượu cồn nửa chén đêm nay
Để rồi ly biệt chuỗi ngày sầu tang“

Rượu cồn là loại rượu mạnh. Các loại thức uống có chứa cồn lên men đã được biết đến từ thời tiền sử. Người Ai Cập và người Sumer là những người đầu tiên sản xuất bia và sau đó là rượu vang dùng các loại men hoang dã. Muốn hiểu thêm sức mạnh của rượu cồn và con gái đẹp mời các bạn tham khảo bài thơ:

Bởi Vì Tại Cô

Cô xinh như một giấc nồng
Cồn cào men rượu má hồng nôn nao
Khối ông cụ ngả mũ chào
Lão bà cay đắng nghẹn ngào châu sa

Tôi đây đâu đã về già
Ngắm cô mà tưởng ta bà đảo điên
Ngẫm mình thoát tục mơ tiên
Trần gian dan díu luỵ phiền tương tư

Sương thu dầu dãi mái đầu
Hồn trinh ngây ngất bên cầu nỉ non
Dập dìu sóng nước đòi cơn
Chắp tay tôi lạy môi son mắt huyền

Sông thương bể ái triền miên
Đời tôi còn khổ con thuyền bơ vơ
Làm sao tìm được bến bờ
Bọt bèo xuôi nguợc mịt mờ than ôi!

Thôi cô đừng có trêu ngươi
Phây phây mình ngọc bồi hồi trái tim
Để tôi mỏi mỏi cánh đi tìm
Quan quan mỏi miệng cánh chim rã rời..

Bao giờ tôi sẽ lên trời
Sáu đường lục đạo chơi vơi phũ phàng
Quên đi ảo mộng thiên đàng
Luân hồi trôi nổi bởi nàng Tiên Nga.

cảm tác từ bức ảnh
12.7.2012 Lu Hà


“Em trở về dở dang cánh hạc
Cõi trần gian xào xạc lá thu
Hàng phong ảo não âm u
Vẳng nghe tiếng hát điệu ru vẳng hồn!“

16.1.2017 Lu Hà

Cuộc ân ái nửa vời, nụ hôn nửa vời bởi vì thí chủ, hành gỉa đã hết cơn mơ mộng. Đã tự kiểm soát được tri giác của mình vào lúc gà gáy sáng hay khi ánh bình minh le lói, chim ngoài vườn cúc trái hót líu lô. Thì người tình cũng trở về quê huơng vĩnh hằng như cánh chim hạc vậy. Ta chỉ còn nghe đâu đó hàng thông reo, điệu ru vẳng hồn thật là ảo não.

1.3.2017 Lu Hà





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét