Thứ Sáu, 22 tháng 10, 2021

Thơ Tình Chùm Số 1.374

 

Khước Từ Tình Yêu Thí Mạng

Cảm xúc thơ Schiller bài 10

 

Trước cổng vườn dã thú

Nhà vua Pháp Franz

Cùng quý tộc gần xa

Chờ chơi trò đối kháng

 

Xôn xao vòng lính tráng

Các hiệp sĩ vào hàng

Vương miện cũng sẵn sàng

Trên ban công chật cứng

 

Khách khứa đều hào hứng

Khi hoàng đế vẫy tay

Khóa cũi sắt mở ngay

Lừ đừ con sư tử

 

Ngao ngán không đối thủ

Ngáp dài lắc cái bờm

Hùng dũng trên đống rơm

Duỗi chân rồi nằm xuống

 

Một binh sĩ nhanh chóng

Cổng thứ hai banh ra

Mọi người nổi da gà

Loài thú hoang to bự

 

Mãnh hổ không do dự

Gầm gừ nhảy vọt lên

Lãnh chúa muốn nổi điên

Quật đuôi nghe đen đét

 

Cổng thứ ba xem xét

Vua Franz phẩy tay

Hai con báo tới ngay

Lồng lộn bên con hổ

 

Sau một cơn thịnh nộ

Lặng yên bốn cái đầu

Rồi bỗng nhiên từ đâu

Chiếc bao tay phấp phới

 

Trên ban công chới với

Rớt xuống đúng giữa vòng

Kunigund sẵn lòng

Đem trái tim dâng hiến

 

Bạn của cô vừa đến

Là chàng Delorgers

Một dũng sĩ nhà nghề

Với tình yêu cháy bỏng

 

Thì xin hãy nhanh chóng

Nhặt trả lại cho tôi

Hiệp sĩ vốn chẳng tồi

Phi thân như hổ báo

 

Thật nhẹ nhàng thành thạo

Chỉ dùng hai ngón tay

Nhào lộn tuyệt vời thay

Tiếng hò reo thán phục

 

Tưởng phút giây hạnh phúc

Cô nàng khấp khởi mừng

Nhưng chàng lại rửng rưng

Ném thẳng ngay vào mặt

 

Cái gang tay quá quắt

Bóp chết một cuộc tình

Rằn vặt tự trách mình

Tốn thời gian vô bổ

 

Thí mạng cho miệng hổ

Bỏ đi tôi không cần

Không sẵn sàng ngu đần

Chứng minh bằng cái chết.

 

Nguyên tác: “Gang Tay, bao tay (Der Handschuh)“

28.5.2021 Lu Hà

 

Truyện Tình Chàng Toggenburg

Cảm xúc thơ Schiller bài 11

 

Thập tự quân dòng tu thánh chiến

Chốn phong trần dâng hiến tuổi xuân

Vác cây thánh giá dấn thân

Trái tim lỡ hẹn bần thần bơ vơ

 

Toggenburg thẫn thờ thể xác

Trở về nhà ngơ ngác đi đâu?

Nắng mưa cây cỏ dãi dầu

Thủy chung nàng cũng bạc mầu phấn son

 

Trong gang tấc héo hon ngàn dặm

Thụy Sĩ từng say đắm ái tình

Quên sao câu chuyện chúng mình

Vòng tay ôm ấp dáng hình của ai

 

Dừng cương ngựa canh dài lã chã

Hạt sương rơi tượng đá lặng thinh

Mải mê khói lửa chiến chinh

Đội quân hồi giáo thất kinh rụng rời

 

Nỗi lòng đau đất trời chứng dám

Aó choàng đen buồn thảm thánh đường

Cô dâu của Chúa vấn vương

Chàng trai chiến mã đoạn trường tử sinh

 

Dựng túp lều ẩn mình trong đó

Khát khao chờ cửa sổ nhà thờ

Bức tranh sao nỡ hững hờ

Thiên thần xuất hiện giấc mơ bồi hồi

 

Mặt cứng đơ đơn côi giá lạnh

Xác không hồn thần thánh dẫn đi

Trọn đời nam tử tu mi

Rừng thông hiu quạnh rầm rì khóc than!

 

Nguyên tác: “Hiệp Sĩ Toggenburg“

29.5.2021 Lu Hà

 

Vực Xoáy Bất Hạnh

Cảm xúc thơ Schiller bài 12

 

Xưa có một ông vua

Thích chơi trò mạo hiểm

Cái cốc vàng quý hiếm

Ném ngay xuống vực sâu

 

Vòng xoáy lớn lút đầu

Khoảng không gian trống rỗng

Như ăn tươi nuốt sống

Há cái miệng đen ngòm

 

Công, hầu tước om xòm

Bá, tử, nam thách đố

Chắp tay cầu phù  hộ

Hiệp sĩ càng ngẩn ngơ

 

Công chúa sẽ đợi chờ

Sánh duyên cùng phò mã

Sống gầm gừ hoang dã

Thợ lặn tới thi tài

 

Bỗng có một chàng trai

Thân hình trông vạm vỡ

Với nụ cười niềm nở

Bước lên bục đá cao

 

Bậc tuấn kiệt anh hào

Thủy thần nổi ầm ầm

Lồng lộn sấm sét gầm

Hú lên như điên loạn

 

Với kỹ năng dày dạn

Của người vận động viên

Có sức mạnh siêu nhiên

Trống vang rền hối thúc

 

Hướng thẳng vào địa ngục

Chỉ vì cái cúp vàng

Thần chết chưa sẵn sàng

Nhập vào kho đáy vực

 

Cành san hô sáng rực

May mắn vớ được ngay

Nằm gọn ở trong tay

Tiếng hò reo vạn tuế

 

Rạng rỡ thay hoàng đế

Hân hoan trước ngai vàng

Chói lọi đỉnh vinh quang

Vua ban chàng ngự tửu

 

Lập lòe bông hoa lựu

Khấp khởi ngọn lửa tình

Đính hôn trước cung đình

Vua chóng quên lời hứa

 

Muốn xem chàng lần nữa

Bằng trái tim thiết tha

Công chúa lạy xin cha

Thôi trò chơi độc ác

 

Vua khăng khăng thoái thác

Chàng thợ lặn liều mình

Nước sủi bọt lặng thinh

Hồn ra đi vĩnh viễn!

 

Nguyên tác: “Thợ Lặn“

31.5.2021 Lu Hà

 

 

Sếu Là Nhân Chứng

Cảm xúc thơ Schiller bài 13

 

Ibykus con người vĩ đại

Vì thiên nhiên chẳng ngại đường xa

Tấm lòng bác ái bao la

Tới thăm eo biển thiết tha đất trời

 

Corinthus một thời oan ức

Đàn sếu bay thao thức biển khơi

Trớ trêu hung thủ giết người

Núi sông ảm đạm cảnh đời dã man

 

Tài ca hát chứa chan nhân loại

Apollo tê tái cung đàn

Bạch dương bát ngát non ngàn

Cùng làn mây trắng nồng nàn mến yêu

 

Bạn đồng hành phiêu diêu tứ hải

Đôi cánh bằng quan ải hoàng hôn

Khổ đau chi nữa linh hồn

Trái tim thi sĩ bồn chồn đó đây

 

Hai tên cướp chất đầy thù hận

Tàu viễn dương lận đận biển khơi

Mịt mù sương trắng mây trời

Đàn lia thánh thót lệ rơi đôi hàng

 

Dân Hy Lạp bàng hoàng sửng sốt

Lửa căm hờn thiêu đốt trái tim

Theseus thủ phạm truy tìm

Aulis bãi biển tiếng chim hãi hùng

 

Dàn hợp xướng não nùng ảm đạm

Aó choàng đen buồn thảm thánh ca

Chập chờn quỷ dữ yêu ma

Đam mê khủng kiếp bóng tà tịch dương

 

Ibycus vấn vương đàn sếu

Nắm xương tàn ai điếu làm sao

Bay qua nhà hát kêu gào

Chứng nhân tội phạm khát khao lòng người.

 

Nguyên tác: “Sếu Bay“

2.6.2021 Lu Hà

 

 

Truyện Một Người Hầu

Cảm xúc thơ Schiller bài 14

 

Truyện Friedolin

Hầu hạ nữ bá tước

Luôn trung thành sau trước

Kính sợ Đức Chúa Trời

 

Một cậu bé tuyệt vời

Với tâm hồn đa cảm

Cả hai đều không dám

Đi tới một tình yêu

 

Savern ấy diễm kiều

Khi Vespers đến muộn

Biết bao điều thầm muốn

Đôi mắt nàng long lanh

 

Nữ bá tước chân thành

Trước đông đủ tôi tớ

Không coi chàng trai đó

Là kẻ hầu của mình

 

Robert vẫn rập rình

Bấy lâu luôn sân hận

Bởi số y lận đận

Bôn ba nghề thợ săn

 

Không hề biết ăn năn

Thủ hạ nhà quý tộc

Cú diều loài rắn độc

Bịa chuyện nói xấu bà

 

Với tấm thân ngọc ngà

Xin ông chủ để mắt

Biết bao điều bí mật

Rất có thể thông dâm

 

Vẩn đục cả lương tâm

Nhuốc nhơ danh dự vợ

Chẳng phải như chủ tớ   

 

Là nhân tình đó thôi

 

Bá tước mới sục sôi

Nổi điên lên tức tối

Thằng nhóc con phạm lỗi

Hãy đưa tới lò rèn

 

 Tôi tớ kiếp ngu hèn

Rộp tay vì quai búa

Thiêu ngay bằng ngọn lửa

Cho bõ sự hờn căm

 

Đày dọa suốt tháng năm

Cắm sừng đâu phải dễ

Nỡ lòng nào xử tệ

Tình nghĩa thả trôi xuôi

 

Nữ bá tước đơn côi

Nỗi oan tình rưng rức

Thổn thức trong lồng ngực

Nghẹn ngào khó nên lời

 

Robert quen đánh hơi

Diễn trò đạo đức giả

Lắm mưu mô xảo trá

Búa sắt đợi thời cơ

 

Tá điền khác tình cờ

Biết hết mọi nguyên cớ

Ngã thợ săn thớ lợ

Ghen tuông mới hại người

 

Thiên thần ngự trên trời

Biết bé con ngoan đạo

Một tâm hồn lương hảo

Thánh lễ ở nhà thờ

 

Cha cố vẫn cậy nhờ

Hồi chuông ngân vang dội

Các bí tích lễ hội

Đoàn chiên lành quang vinh

 

Hãy chiến thắng chính mình

Tránh xa đừng lạc lối

Nhờ ơn trên cứu rỗi

Trong sáng những linh hồn

 

Các giáo dân bồn chồn

Lương tri người cơ đốc

Không làm điều ngu ngốc

Nhân phẩm đáng trọng coi

 

Ngàn tinh tú sáng soi

Linh mục cầu hội thánh

Đức tin càng lớn mạnh

Niềm hạnh phúc lớn lao

 

Tinh thần phải càng cao

Kỹ nghệ rèn búa sắt

Cần cù mà thành đạt

Bá tước cũng tự hào

 

Còn Robert thì sao

Quen giở trò nói láo

Ác giả thành ác báo

Tá điền ném vào lò.

 

Nguyên tác: “Lối Đi Đến Cái Búa Sắt“

4.6.2021 Lu Hà

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét