Chủ Nhật, 13 tháng 12, 2015

Thơ Tình Chùm 696




Lảo Đảo Say
họa thơ Phạm Mỹ Phương: Khối Tình Say

Thơ thẩn đường chiều với nước mây
Bây khuâng sao lại ở nơi này
Hàng phong xa cách muôn ngàn dặm

Rặng liễu giận hờn mấy kẻ hay
Tiếng quạ kêu sương đò khách vắng
Mưa rơi lã chã thấm vai gầy
Nhạn bay chấp chới theo cơn sóng
Hồn lạc bến xưa lảo đảo say

21.11.2015 Lu Hà



Một Nửa Hồn Mây
thơ đối cảm với Lan Quỳnh: Nỗi Nhớ Anh Và Em

Hồn lạc lối nơi chân trời Mỹ Quốc
Chiều hoàng hôn bảng lảng bóng dương tà...
Khói Chiêm Thành thổn thức Chế Bồng Nga
Sầu cố quận mây đùn qua quan ải

Lòng nặng trĩu nỗi nhớ đầy tê tái
Sóng Hồ Gươm phảng phất gió Thăng Long
Rặng liễu hờn cô quạnh phận long đong
Duyên cát bụi ngược xuôi tìm bến đậu ...

Thuyền vô định lênh đênh hoài chôn dấu
Trái tim vàng chìm dưới đáy biển sâu
Nợ sắt cầm bi lụy cuộc bể dâu
Tiếng ai hát bản tình ca bất diệt...

Cuốc khắc khoải nhớ thương buồn da diết
Giọt mưa ngâu thấm ướt cả màn đêm
Trăng lưỡi liềm bên song cửa buông rèm
Tình vạn dặm trái tinh cầu chan chứa...

Nỡ xa cách trúc mai vừa trang lứa
Nửa hồn mây lảo đảo khóc điêu linh
Sợi tơ hồng chưa kịp buộc tay mình
Dẫu lìa ý ngó sen còn vương vấn...!

Đời nghệ sĩ hai ta thành lận đận
Dạ hoài lang tủi hận ánh trăng mờ
Giọng nỉ non cơn sóng vỗ đôi bờ
Cung đàn đứt ngóng trông chờ nối lại...!

21.11.2015 Lu Hà



Hồn Ở Bên Nhau
thơ đối đáp với Triệu Khánh Dư: Anh...

Ai có biết nửa vòng trái đất
Hồn bên nhau ngây ngất phút giây
Bao nhiêu thương nhớ đong đầy
Ba thu dồn lại bấy chầy đêm thâu

Miền sơn cước Lai Châu ta đó
Ánh trăng rằm thổ lộ Hằng Nga
Khánh Dư thầm gọi Lu Hà
Gió mây cuồn cuộn bao la mấy tầng...

Nghe thổn thức đôi vầng nhật nguyệt
Ngày rồi đêm da diết đắm say
Tao đàn hội ngộ bấy nay
Vần thơ cánh nhạn canh chày nỉ non...

Tình huynh muội sắt son năm tháng
Nỗi đoạn trường cay đắng xót xa
Sương rơi lã chã hiên nhà
Trời xanh thăm thẳm ngân hà sáng soi..

Con sóng vỗ mặn mòi nước biển
Chim hải âu hiển hiện lòng ta
Hoàng hôn liễu rủ dương tà
Hai đầu nỗi nhớ quan hà dặm băng...!

17.11.2015 Lu Hà



Sen Trắng Đầm Nhà
thơ đối đáp với Cat Lan: Tạo Hóa

Hoa sen trắng đầm nhà xinh thế?
Trái căng tròn thế kỷ hôm nay
Nghìn năm nguồn suối vơi đầy
Khổng Phu Tử chán ngất ngây anh hùng...

Bởi con tạo thủy chung ân nghĩa
Thương muôn loài chan chứa thiết tha
Ái ân công đức mẹ cha
Nuôi con chóng lớn sơn hà chờ mong...

Cô thục nữ đường cong nét ngọc
Phẩm tiên đào mời mọc ai hay
Càng nhìn càng ngắm càng say
Càng mê mẩn dại tháng ngày ngóng trông...

Củi rơm chất bếp hồng rực lửa
Đợi chờ ai lần lữa cô ơi!
Nửa vòng trái đất chơi vơi
Khát thao thèm lắm một hơi nước dừa...

Cứ thấp thỏm sáng trưa chiều tối
Đợi trăng lên lạc lối bồng nga
Thiên thai mộng đẹp la đà
Vu Phần ôm ấp mượt mà làn da

Gìa hay trẻ ai mà chả thích
Mân mê hoài tinh nghịch bóp chơi
Lim dim ánh mắt lả lơi
Yến oanh thỏ thẻ trọn lời nước non…!

17.11.2015 Lu Hà


Biển Tình Vô Nghĩa
cảm nghĩ khi đọc thơ Xuân Diệu: Biển

Người ấy viết bài thơ vô nghĩa
Ý tối tăm chan chứa gì đâu?
Mộng mơ thành sóng bạc đầu
Hôn bờ cát trắng biển sâu đoạn trường

Nhưng không xứng vấn vương của biển
Một màu xanh hiển hiện hiền hòa
Ngàn thu vĩnh cửu nhạt nhòa
Hồn mây phiêu lãng một tòa thiên hương

Thần vệ nữ yêu thương vi vút
Thủy triều dâng hun hút khổ đau
Dù cho mưa nắng dãi dàu
Quản chi giông tố nhạt màu thời gian…

Máu tuôn chảy vạn ngàn ma chướng
Thì làm sao xứng với em đây…?
Cung đàn dìu dặt vơi đầy
Tình như bát nước ngất ngây má đào

Biển sôi sục thét gào giãy giụa
Chẳng yêu thương chất chứa căm hờn
Năm canh mây gió chập chờn
Hồn ma hoang dại đòi cơn mặn nồng…?

Chàng Xuân Diệu viển vông thê thảm
Chẳng biển xanh ảm đạm sóng cồn
Mơ thành sóng biếc bồn chồn
Nực cười bờ cát nụ hôn bẽ bàng.

*Xuân Diệu:“ Anh không xứng là biển xanh
                     Anh xin làm sóng biếc “
21.11.2015 Lu Hà



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét