Chủ Nhật, 13 tháng 12, 2015

Thơ Tình Chùm 689




Có Anh Xóa Hết Nỗi Buồn
thơ đối đáp với Triệu Khánh Dư

Có anh em sẽ hết buồn
Đóa hoa hé mở bướm chuồn xôn xao
Yến oanh thỏ thẻ thì thào
Nụ hôn nóng bỏng ngọt ngào người ơi!


Suối đào đờ đẫn cá bơi
Khuân trang đầy đặn lả lơi sóng vàng
Trăng lên soi bóng chị Hằng
Thả dòng lá thắm dịu dàng cánh chim

Hồn mây mải miết đi tìm
Cung đàn ngây ngất cải kim đây rồi...
Bâng khuâng đôi trái bồi hồi
Nhịp tim cộng hưởng núi đồi gần xa...

Sương rơi cành quế lá đa
Mảnh mai ngọn liễu mượt mà thế gian
Thơ say thổn thức nồng nàn
Nôn nao nguyệt bạch chứa chan ân tình...

Đôi ta như bóng với hình
Ngàn thu rớm lệ thần linh cảm sầu
Tránh ai xoay quả địa cầu
Hai đầu nỗi nhớ dãi dầu nắng mưa...!

4.11.2015 Lu Hà



Hai Đầu Nỗi Nhớ
thơ đối đáp với Yến Nhi

Thuyền anh mất lái chơi vơi
Cánh buồm xơ xác tả tơi bến tình
Nhớ xưa mai trúc đầu đình
Cái oanh thỏ thẻ chúng mình yêu nhau...

Mà nay vàng đá phai màu
Khói lam tà áo dãi dàu gió sương
Em chờ bếp lửa tà dương
Vì sao ra nỗi thê lương đoạn trường...?

Tơ đào ngó bẻ còn vương
Vầng trăng sẻ nửa quê hương mịt mờ
Sông tương cá lội hững hờ
Hồn mây ngơ ngác vật vờ canh thâu...

Gối chăn thấm ướt giọt châu
Gió lùa khe cửa âu sầu xót xa
Bao giờ chim lạc về nhà
Bướm hồng nức nở mặn mà ái ân...

Cung đàn nối lại thanh ngân
Loan bồng phượng bế bần thần trăng non
Trái tim hồng lại sắt son
Nhớ mong da diết héo hon tiếng gà.

Giật mình tỉnh giấc Nam Kha
Lược gương biếng trải hiên nhà mưa rơi
Tha phương lưu lạc xứ người
Hai đầu nỗi nhớ cảnh đời ly tao!

4.11.2015 Lu Hà



Nặng Gánh Duyên Tình
thơ đối đáp với Lan Quỳnh: Số Phận

Em về ngõ vắng trời mưa
Vườn rau luống cải rào thưa não lòng
Hoàng hôn bảng lảng bên song
Khói lam bếp lửa long đong sớm chiều...

Xưa kia rặng liễu yêu kiều
Mà nay xơ xác tiêu điều người ơi!
Xót xa ong bướm đôi nơi
Duyên tình đứt gánh cảnh đời sầu ly

Nghe lòng sóng vỗ ầm ỳ
Đại dương bão tố nhung y phũ phàng
Nuối thương dải yếm sang ngang
Thuyền anh mất lái lang thang hải hồ

Chập chờn cánh nhạn nhấp nhô
Theo chòm mây bạc biết vô ngả nào?
Dừng chân nước mắt tuôn trào
Trái tim cô quạnh nghẹn ngào trúc mai

Quanh lưng sửa lại trâm cài
Vầng trăng sẻ nửa áo dài thấm sương
Dẫu lìa ngó ý tơ vương
Bóng anh chẳng thấy dặm trường mờ xa...!

3.11.2015 Lu Hà





Quên Sao Được
thơ đối đáp với Lan Quỳnh: Xin Hãy Quên Em

Quên sao được khi lòng anh ấm ức
Bóng hình em lảng vảng suốt canh thâu
Giọt châu sa lã chã khối u sầu
Bao kỷ niệm lấn tràn đầy tâm thức…

Cứ trằn trọc gối chăn nhàu rưng rức
Ánh bình minh le lói dáng bơ phờ
Mảnh gương soi lược gãy tự bao giờ
Thành vô dụng đợi hoàng hôn u tối

Lê chân bước gốc cây nào chỉ lối
Lá vàng rơi tê tái gió đông về
Nước hồ trong hưu hắt cảnh ê chề
Sâu thăm thẳm héo hon buồn tăm cá

Thương khóc mãi xót xa thời hai đứa
Vai kề vai rồi lại phải xa nhau
Lời nguyện thề năm tháng đã phai màu
Trang nhật ký ướt nhòa thành hoen ố

Giọt nước mắt thấm trần gian đau khổ
Kiếp nhân sinh bèo bọt biết về đâu?
Nỗi cô liêu hoang vắng đứng bên cầu
Chiếc ghế đá não nề  cây phượng vĩ

Cúc chớm nở cánh hoa tàn thổn thức
Màu đỏ tươi phảng phất nụ hôn tình
Trái tim đau muôn thuở cảnh điêu linh
Trăng vàng vọt mây đen che nửa mặt!

1.11.2015 Lu Hà




Trăng Sầu Bến Mộng
thơ nối tiếp từ 4 câu của Yến Nhi

"Trăng cởi áo mây trải lụa vàng
Đêm cùng núi Quyết nước Lam Giang
Diệu vời tiếng trúc khơi tình mộng
Huyền ảo sương lam khói muộn màng "

Ai biết đời hoa đã lỡ làng
Sông tình bể ái trót sang trang
Thuyền đi biền biệt không về bến
Cô quạnh lòng em hỡi chị Hằng

Gánh tình nặng lắm trĩu hai vai
Xuôi ngược trần gian chẳng mấy ai
Trung nhân ý nguyện ngân hà thảm
Tê tái chòm mây mỏi gót hài...

Chiều nay núi Quyết bến Lâm Giang
Nức nở thương đau có một nàng
Yến Nhi giáng thế hồn tiên mộng
Cát sĩ Lu Hà khóc với trăng...!

Kiếp nào trở lại bến thương yêu
Ong bướm vờn hoa nét tiểu kiều
Ba sinh hẹn gặp non thề nước
Mây gió xoay vần tiếng hạc kêu!


4.11.2015 Lu Hà

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét