Thứ Hai, 15 tháng 6, 2020

Thơ Tình Chùm Số 1.239


Tình Mộng Thiên Thu
Cảm xúc thơ khuyết danh bài 6

Phan Tất Chánh ngất ngây choáng váng
Đứng lom khom chết lặng hồi lâu
Thưa rằng: Có cháu đến hầu
Bao năm xa cách dãi dầu cố hương


Nghe báo vậy cô nương vội vã
Cúi xuống xem ra ngã thư sinh
Nhận ra con cháu nhà mình
Sư cô hoan hỉ tận tình mời lên

Hai cô cháu hàn huyên tâm sự
Nàng Diệu Thường tư lự thẹn thùng
Cô khuyên sinh đến ở cùng
Chùa trong dọn dẹp chập chùng bướm hoa

Chốn thanh nhàn chan hòa khí hậu
Các tiểu tăng rào dậu ngăn sân
Chẳng lo quấy nhiễu xa gần
Thiện nam tín nữ hai phần thảnh thơi

Cô căn dặn khắp nơi tỉ mỉ
Cháu ở đây chăm chỉ học hành
Đợi ngày đình hội xướng danh
Ngựa xe võng lọng gấm xanh về làng

Chuyện hương lửa xênh xang chẳng vội
Bậc tài trai keo nối vợ hiền
Ông tơ bà nguyệt se duyên
Xích thằng chờ đón thuyền quyên má hồng

Ngày mai đó tổ tông quang diệu
Áo thanh khâm báo hiếu mẹ cha
Hương- Công mời mọc thiết tha
Đưa chàng về chốn tây nhà nghỉ ngơi

Chiều xuân đẹp đi chơi cửa động
Hoa cận kề tiếng trống thu ba
Thanh mai trúc mã lân la
Quần thoa bướm trắng gần xa dập dìu

Người thành thị lưu riu gió thổi
Kẻ lâm tuyền hôi hổi vào ra
Đong đưa ánh mắt mặn mà
Nôn nao tiên nữ ngọc ngà tấm thân

Sinh ghé mắt bần thần ngơ ngẩn
Hỏi vãi Hương dớ dẩn vài câu
Ni cô yểu điệu đứng hầu
Dâng hương ngũ vị thỉnh cầu Phật môn

Cạnh Sư phụ bồn chồn tâm dạ
Chàng Phan mơ vàng đá sắt cầm
Phút giây trộm nhớ âm thầm
Rồng mây sấm sét mưa dầm đầu non

Gương ả hằng thỏ con ngơ ngác
Rạng liễu xinh xào xạc lá vàng
Nai tơ mềm mại dịu dàng
Họ Trương một buổi dẫn nàng qui y

Khách văn thơ chai lỳ hỏi vậy
Không thẹn lòng chốn ấy Phật đường
Nơi đây trật tự kỷ cương
Thôi thôi mau xuống tĩnh phòng hầu cô.

*Nguyên tác lục bát: “ Truyện Phan Trần”
24.5.2020 Lu Hà



Tình Mộng Thiên Thu
Cảm xúc thơ khuyết danh bài 7

Sinh nghe vậy thẹn thò chống chế
Gượng gạo xin, chớ kể cho ai
Động thiền nửa bước thiên thai
Lửa lòng rơm bén nét ngài cuồng phong

Chốn trai phòng sư cô tụng niệm
Vãi Hương còn dấu diếm làm sao
Thiên thu tình ái khi nào
Kê vàng tròn giấc thì thào yến anh

Giở quyển vàng, đèn xanh leo lắt
Trống cầm canh dìu dặt đò đưa
Dòm song ngọn gió lưa thưa
Đa tình tự cổ say xưa ngân hà

Chòm bắc đẩu tiếng gà xao xác
Ánh bình minh ngơ ngác phiến sầu
Lá rơi lả tả chân cầu
Trúc mai thỏ thẻ bóng câu vội vàng

Tựa án thư mơ màng cánh bướm
Mộng hồn tiên thấm đượm hơi sương
Mùi thiền thoang thoảng xạ hương
Sen vàng lãng đãng Diệu Thường thướt tha

Chẳng khác chi Hằng Nga ngọc thỏ
Suối cam lồ biết ngỏ cùng ai
Liễu xanh lõa xõa đôi vai
Đường xa Tây Trúc mắt nai ngại ngùng

Dáng e ấp thẹn thùng tiên nữ
Niềm riêng tư rền dứ hoàng oanh
Trêu ngươi nhảy nhót trên cành
Đào nguyên róc rách sao đành bỏ qua

Sinh nuối tiếc sim mua chín mọng
Trái hồng xinh mong ngóng ngày đêm
Quạt quì gối ấp êm đềm
Mõ khua lốc cốc bên rèm đọc kinh

Sinh rón rén cất mình bước tới
Mé lầu Tây theo lối chân nàng
Thẩn thơ gót ngọc hành lang
Tần ngần ngắt đóa hoa vàng lặng thinh

Sinh tận mắt dáng hình thể nữ
Phật Quán Âm tư lự tụng kinh
Vội vàng chào hỏi cung nghinh
A Di Đà Phật chứng minh lòng thành

Bước tới gần long lanh ánh mắt
Siêu kẻ phàm ngào ngạt hương bay
Càng nhìn càng ngắm càng say
Càng yêu vẻ ngọc càng day dứt lòng

Đóa mẫu đơn long đong bến nước
Kiếp ba sinh ao ước ái tình
Mong manh ai biết duyên mình
Hai nhà hôn phối thần linh cảm sầu

Mới dừng chân bên cầu bối rối
Khách thơ càng lấn tới tận nơi
Trang Sinh ướm hỏi đôi lời
Hồn tiên cánh bướm chơi vơi nẻo nào?

Cánh bèo mây dạt vào bến ái
Cảnh bồng lai chẳng ngại non cao
Không không sắc sắc khi nào
Tơ hồng chỉ thắm má đào thuyền quyên?

*Nguyên tác lục bát: “ Truyện Phan Trần”
24.5.2020 Lu Hà



Tình Mộng Thiên Thu
Cảm xúc thơ khuyết danh bài 8

Mộng ba sinh mười nguyền ước vẹn
Giấc chiêm bao rón rén giảng đình
Nỗi niềm bìu ríu chúng sinh
Sư cô chẳng lẽ tuyệt tình hay sao

Lời trái khoáy thì thào gió thoảng
Bỏ ngoài tai sao nhãng tụng kinh
Lòng như đáy nước in hình
Mùi thiền dưa muối tội tình gì đây

Nàng cúi đầu gót giày trở lại
Chốn trai phòng e ngại làm thinh
Nghe đâu trống đập thình thình
Trái tim rỉ máu men tình nồng cay

Chàng ngây ngất cuồng say đắm đuối
Tự trách mình nông nổi mà ra
Bỗng đâu chạm trán vãi bà
Dưới hiên níu lại thật thà hỏi han

Cô nương ấy gian nan chạy giặc
Mồ côi cha thất lạc mẹ già
Cửa thiền nương náu trau tria
An nhiên tự tại mõ kia kệ này

Pho thủ tự tháng ngày thong thả
Dập lửa lòng vàng đá phôi phai
Quạt ngà vơ vẩn khứ lai
Trông trăng ngắm nguyệt hương lài thoảng bay

Quen làm nũng loay hoay sớm tối
Thắp nhang đàn chẳng vội tàn hương
Chăm lo sắm sửa phật đường
Đầy mâm ngũ quả thập phương đón chào

Nay chịu cảnh ly tao cách biệt
Tiểu thư nhà hào kiệt nho gia
Sân Trình cửa Khổng miếu bia
Ngờ đâu xơ xác bên bìa rừng hoang

Được họ Trương cưu mang đùm bọc
Đưa tới chùa theo học đạo tràng
Kim đồng ngọc nữ xênh xang
Ngày dài tháng rộng thênh thang chay đàn

Quán Thế Âm hồng nhan thương cảm
Mong tới ngày gạo cám rạch ròi
Non xanh nước biếc mặn mòi
Bướm bay cá lội hẹp hòi gì đâu

Càng thểu não dãi dầu sương tuyết
Sinh nghẹn ngào thảm thiết cầu xin
Mong rằng nàng sẽ ngoái nhìn
Nỗi niềm thầm kín giữ gìn vãi Hương

Phan Tất Chánh, Diệu Thường đâu biết
Sự tình cờ thắm thiết làm sao
Phải chăng duyên nợ khi nào?
Ngậm vành kết cỏ mận đào tào khang

Nơi Phật đường kim thằng gìn giữ
Đổi được chăng hai chữ xích thằng
Lẽ đâu đùa dỡn gió trăng
Thiên bồng nguyên súy ả Hằng ghẹo chơi?

*Nguyên tác lục bát: “ Truyện Phan Trần”
25.5.2020 Lu Hà



Tình Mộng Thiên Thu
Cảm xúc thơ khuyết danh bài 9

Sinh chẳng chịu hết lời năn nỉ
Chắp hai tay van vỉ vãi bà
Phải chăng phận cải duyên cà
Vườn xuân hoa bướm trăng ngà tơ vương

Sét ái tình kỷ cương phá vỡ
Đã lâu nay thầm nhớ trộm yêu
Tam quy ngũ giới bao điều
Xích xiềng trói buộc sớm chiều đứt dây

Vòng kim cô bấy chầy rưng rức
Lửa gần rơm rừng rực bốc lên
Toàn thân nóng bỏng xung thiên
Mây Tần gió Sở sầu miên dãi dề

Vãi lưỡng lự liệu bề khuyên giải
Kẻ tu hành qua ải trần căn
Thiền tăng chẳng chút băn khoăn
Ái ân đoạt tuyệt ăn năn nỗi gì?

Ngoài song cửa rầm rì mai trúc
Đóa sen vàng hoa cúc tròn xoe
Vườn chùa lựu đỏ lập lòe
Yến oanh thánh thót cành hòe mỉa mai

Nàng còn trẻ mảnh mai bồ liễu
Phận hồng nhan yểu điệu đào tơ
Bỗng dưng quỳ dưới bệ thờ
Mẹ cha chẳng rõ con thơ nẻo nào?

Nghe chàng nói thấp cao tường tận
Vãi xiêu lòng kề cận đèn nhang
Mấy lần nhân tiện dò nàng
Dửng dưng Tần tấn dở dang Châu Trần

Bà vãi già tần ngần day dứt
Lại thương chàng đàn đứt dây tơ
Lẽ nào thoái thác hững hờ
Ba trăng nấn ná nhạt mờ thiền quan

Dãy hành lang chứa chan giọt lệ
Lại sau vườn cô lẻ buồn thiu
Thấy chàng thần sắc ỉu xìu
Ngại ngùng đánh tiếng đìu hiu sân chùa

Sinh gượng gạo phân bua sau trước
Chức Nữ mơ ô thước cầu kiều
Ngưu Lang trái khoáy bao điều
Phật Môn cấm kỵ những điều tà dâm

Khách thuyền quyên âm thầm rạo rực
Trống cầm canh nao nức tiếng lòng
Quạt ngà cám cảnh long đong
Ngọc trâm người ấy xuôi dòng trần ai

Lời minh sơn u hoài thệ hải
Khóc mối tình ngang trái đi xa
Dặm trường ngăn cách đôi ta
Hai nhà biền biệt quan hà sầu tang

Vãi ướm hỏi vì chàng Tất Chánh
Nàng gạt đi cố tránh mận đào
Ngờ đâu duyên nợ khi nào
Quạt ngà trâm ngọc nghẹn ngào thở than!

*Nguyên tác lục bát: “ Truyện Phan Trần”
25.5.2020 Lu Hà



Tình Mộng Thiên Thu
Cảm xúc thơ khuyết danh bài 10

Vài gang tấc gian nan vạn dặm
Hận trùng dương bể thảm não nề
Một hai sớm tối dầm dề
Cuốc kêu khắc khoải hồn mê nẻo tình

Lấy gương soi thấy hình khóc bóng
Suốt canh thâu mong ngóng Hằng Nga
Lẽ nào nguyệt chẳng vì ta
Thư phòng ẩn dật vào ra ngại ngùng

Vãi già cũng thương cùng xót hộ
Tháng ngày hoài cầm cố xác ve
Mấy lần qua lại nhắn nhe
Nhịp cầu keo nối ai dè gãy đôi

Chàng thiêm thiếp hồn trôi bến ái
Động thiên thai quan tái tùng lâm
Sấm vang chớp giật ầm ầm
Đêm đông lạnh lẽo lâm thâm mưa phùn

Đóa sen vàng cát phùn chẳng vẩn
Đục làm sao thơ thẩn bên hồ
Ngắm nhìn đàn cá lô nhô
Trờì già ghen tỵ sư cô lọ là

Khách làng thơ lân la mấy bận
Mùi xạ hương cố dấn thân vô
Vãi Hương muốn giúp đỡ chàng
Mối mai lam chướng lại càng khổ đau

Danh tài tử nhuốm màu son phấn
Mặt ủ ê tủi phận nho sinh
Ô hay thế thái nhân tình
Vướng vòng tục lụy điêu linh thế này

Cõ trần gian trả vay duyên nợ
Nhân quả kia chăng chớ mấy khi
Biết đâu mai trúc đền nghì
Ngậm vành kết cỏ thầm thì quạt trâm

Sợ chàng liều thân tâm bấn loạn
Thiệt một đời chán nản mà ra
Nam Mô cứu nạn Di Đà
Một hai nài nỉ thiết tha khuyên nàng

Diệu Thường cũng bàng hoàng lo ngại
Giọt châu rơi tê tái xót xa
Trái ngang trong cõi người ta
Mỗi cây mỗi cảnh hai nhà khác nhau

Đã bấy lâu cơm rau đạm bạc
Suối nai vàng thoái thác trần ai
Nương thân nhờ gửi Phật đài
Lời kinh tiếng kệ nguôi ngoai cõi lòng

Con lạc mẹ long đong ngày tháng
Cuộc thăng trầm cay đắng bể dâu
Ai ngờ chàng đến từ đâu
Một hai cương quyết chân cầu tử sinh

Ta đành phải bạc tình sư phụ
Bỏ ra đi cư ngụ thật xa
Trời cao biển rộng bao la
Đất lành chim đậu là nhà của ta.

*Nguyên tác lục bát: “ Truyện Phan Trần”
26.5.2020 Lu Hà




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét