Thứ Sáu, 1 tháng 4, 2016

Thơ Tình Chùm 760

 
Bến Tầm Dương Cảm Khái
cảm hứng khi đọc “Đà Giang “của Vũ Hoàng Chương


Đêm trăng ngồi bến Đà Giang
Tỳ bà thiếu phụ dịu dàng thiết tha
Tầm Dương thổn thức lầu ngà
Cung đàn dang dở sa đà giọt châu…


Thuyền tình chấp chới canh thâu
Mắt huyền ôm ấp biển dâu đoạn trường
Tào khang món nợ thê lương
Niềm ân ý ái vấn vương khối sầu…

Phấn son kỹ nữ phai mầu
Xót xa Tư Mã đĩa dầu hư hao
Ngàn năm bao lớp sóng gào
Điệp hồ bảng lảng áo bào thiên thu…

Giai không tứ đại hận thù
Vẳng nghe tiếng quạ mịt mù sương đêm
Anh hùng tủi phận nỗi niềm
Sè sè nấm cỏ bên thềm trăng chơi… !

Bàng hoàng lữ khách lệ rơi !
Áo xanh thấm ướt cảnh đời trần gian
Chia tay bịn rịn vô vàn
Bình minh hửng sáng non ngàn giục ta !

*  Tầm Dương , Đà Giang là nơi Bạch Cư Dị  nghe đàn kỹ nữ và Tống Giang ngồi uống rượu
1.4.2016 Lu Hà



Bức Tranh Màu
tâm sự với Hiền Châu

Trang giấy trắng phết sơn thành ân ái
Thơ tô màu đa sắc trái tim côi
Mực hồng dây lòng sao xuyến bồi hồi
Lửa tình cháy cả tinh cầu nghiêng ngả...

Mắt say đắm ngắm hoàng hôn bả lả
Đôi hạc bay thong thả cuối chân trời
Thuyền lênh đênh ai rẽ sóng ra khơi
Đời mải miết ngược xuôi miền xứ lạ...

Ôi cuộc sống biết đâu là điểm tựa
Vững đôi chân sao cho trọn kiếp người
Bao thương đau hoen khóe lệ sầu rơi!
Vác thánh giá trên đôi vai nặng trĩu...

Lạy đức Chúa xót thương hồn nhỏ xíu
Khói sương mờ thuyền tình ái hư vô
Rồi mai sau hay biết tới khi mô
Duyên hội ngộ cho thỏa nguyền ao ước...

Thơ cứ viết vẫn nguyện thề sau trước
Bức tranh màu huyền hoặc bến ly tao
Bàn tay ngà níu kéo giải áo bào
Xây tòa mộng đẹp trên nền Đồng Tước.

31.3.2016 Lu Hà




Đến Chết Mới Thôi
cảm xúc từ thơ và tấm hình Trần thị Lan

Lan ơi! đến chết mới thôi
Đôi gò bồng đảo nổi trôi sương mờ
Đêm nay ai kéo hồn mơ
Bóng Lan huyền ảo lờ đờ ánh trăng

Nuơng nhờ cánh gió cung Hằng
Theo chân ngọc thỏ nhẹ nhàng thiết tha
Khắc lên ngực ả Hằng Nga
Lửa lòng rạo rực lá đa mượt mà

Mê man ve vuốt thân ngà
Giơ tay quờ quặng góc nhà quạnh hiu
Không gian vắng lặng ỉu xìu
Người đâu chẳng thấy buồn thiu cho đời

Thôi miên văng vẳng tiếng cười
Tóc mây lõa xõa lả lơi má hồng
Nửa mê nửa tỉnh sầu đông
Bóng hình tan biến mênh mông phiến sầu

Tương tư dầu dãi mái đầu
Trăm năm lỡ bến biển dâu đoạn trường
Sen vàng bảng lảng tơ vương
Trần gian trờ lại càng thương nhớ hoài…!

1.4.2016 Lu Hà




Hồn Thi Sĩ
tâm tình với Hiền Châu

Hồn thi sĩ vươn lên từ biển cả
Đáy thủy cung rạo rực bóng tiên nga
Nàng Hiền Châu tha thiết ánh trăng ngà
Gió thầm gọi chàng Lu Hà say đắm...

Thơ nhộn nhịp theo cung đàn muôn dặm
Bản tình ca xao xuyến cả khung trời
Đôi mắt huyền lóng lánh nụ hoa cười
Thương yêu quá chòm mây bay ẻo lả ...

Kìa thiên hạ trầm mình theo tôm cá
Vuốt ve thơm sóng vỗ tấm thân ngà
Âu yếm nhìn chan chứa cả giang hà
Ngọc châu nhả lửa tình như trỗi dậy...

Dìu nhau bước màn đêm buông lẩy bẩy
Cát trắng mềm oằn oại gót chân không
Sóng thèm hôn đòi lại bướm xuân hồng
Gò bồng đảo hương bay về cố quận...

Nửa trái đất mộng hồn thơ tủi hận
Ngàn sao còn say khướt mãi không thôi
Đóa hồng nhan phận bạc vẫn nổi trôi
Thiên tình sử kiếp người mong manh qúa…!

29.3.2016 Lu Hà





Một Hòm Tình Thơ
cảm xúc với Nguyễn Thu Hiền

Cần chi thuyền móp ván mông
Rằng: anh tốt gỗ em không chối từ
Vườn nhà trái cấm chín nhừ
Mít thơm nhựa chảy chần chừ hoài sao?

Bướm hoa dan díu dạt dào
Ái ân như đã lẽ nào làm ngơ
Thuyền tình cập bến lên bờ
Thương em sớm tối đợi chờ anh sang

Chúc hoa trướng phủ sẵn sàng
Nhất thiên địa bái cô nàng xinh tươi
Hân hoan phúng phính môi cười
Nụ hôn đằm thắm lả lơi yếm hồng

Dìu nhau lên đỉnh non bồng
Kim bôi hợp cẩn rượu nồng men say
Tuôn châu nhả ngọc vui thay
Trăm năm kết chỉ duyên này trao anh

Chiều hôm chim hót trên cành
Tim vàng một khối nhà tranh một vòm
Ngắm sao Bắc Đẩu một chòm
Trăng thanh gió mát một hòm tình thơ...!

* Lời Thu Hiền:“Ván đây đã đóng thuyền rồi
Tháo ra đóng lại có phiền k..A ?“
31.3.2016 Lu Hà



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét