Thơ Mai Hoài Thu
Đêm... một tiếng thở dài não nuột buông ra từ miệng một cô gái còn rất trẻ. Đêm
cuả nàng không phải là những đêm cuả vũ nhạc, dạ hội sập xình với những điệu nhảy cuồng loạn,
điên dại, những khói thuốc cuồn cuộn, những bộ mặt xanh xao hốc hác thâm quầng cuả những chàng trai quá độ
ăn chơi, hay những khuân mặt son phấn nhợt nhạt cuả những cô gái lỡ thì quá lưá...
Đêm cuả thác loạn xì ke, thuốc lắc, rượu mạnh để quên đời, phá đời... Những
linh hồn tàn tạ đang dìu nhau về điạ ngục cuả trần gian, nơi mà không bao giờ có ánh sáng mặt trời
. Đêm cuả nàng là một màn đêm cuả trần gian tĩnh mịch với những ảo giác chìêm bao cuả một tâm
hồn thi sĩ.
"Ðêm, nghe tiếng thở dài,
Tiếng côn trùng rên rỉ,
Em nghe lời tình tự của gió đêm,
Hồn chìm sâu vào cõi mơ..."